Chương 634: Phần kết của chương Điện Đẩu Suất | Dạ Vô Cương
Dạ Vô Cương - Cập nhật ngày 01/03/2026
Chương 634: Đâu Suất Cung hạ màn
Bầu trời Đâu Suất Cung nhuốm màu máu thê lương cuối cùng cũng bắt đầu tan biến, để lộ ra một khoảng không gian đổ nát và tịch mịch đến đáng sợ.
Ngưu Vô Vi đứng chắp tay sau lưng giữa đống hoang tàn, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những tàn dư của trận đại chiến vẫn còn vương vấn trong gió.
Lý Hữu Đức khẽ thở dài, gương mặt già nua hiện lên vẻ mệt mỏi khôn cùng, lão nhìn về phía những bóng hình đã khuất: “Hết rồi, tất cả rốt cuộc cũng đã kết thúc.”
Bóng dáng của Huyết Huyền Đô và Huyết Thái Thượng đã hoàn toàn tan biến vào hư vô, tựa như chưa từng tồn tại giữa cõi đời này, chỉ còn lại những vết sẹo sâu hoắm trên mặt đất minh chứng cho một cuộc huyết chiến kinh thiên động địa.
Thái Nhất vẫn sừng sững như một ngọn núi cao không thể lay chuyển, khí thế trầm mặc nhưng đầy áp lực khiến người ta không dám nhìn thẳng, sát khí ngút trời lúc trước giờ đã thu liễm vào sâu trong đáy mắt.
Khương Nhiễm lặng lẽ bước tới, tà áo trắng vương chút bụi trần bay trong gió lộng, đôi mắt nàng bình thản như mặt hồ không gợn sóng, dường như vạn vật sinh diệt cũng chẳng thể làm tâm cảnh nàng dao động.
Chu Thiên tuần hoàn, vạn vật luân hồi, Đâu Suất Cung từng là thánh địa chí cao của Đạo gia, nay chỉ còn là một mảnh hoang tàn đổ nát, ghi dấu sự suy tàn của một thời đại hào hùng.
Lê Thanh Nguyệt và Tần Minh đứng cạnh nhau trong im lặng, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò, sự sống sót sau kiếp nạn này khiến họ cảm nhận rõ rệt sự nhỏ bé của bản thân trước thiên đạo vô tình.
Chân Quy cùng Vương Phàn thu hồi pháp bảo, hơi thở vẫn còn chút dồn dập sau trận tử chiến, ánh mắt họ nhìn về phía Ngưu Vô Vi vẫn chưa thoát khỏi vẻ kính sợ sâu sắc.
Vân Vọng Thư, Y Dẫn và Tả Tình lặng lẽ đứng đó, chứng kiến một chương lịch sử đầy máu và lệ vừa khép lại trong dòng chảy bất tận của thời gian.
Lão Lô và Lạc Thiều Hoa nhìn về phía cung điện sụp đổ, nơi những bí mật cổ xưa đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp tro tàn của cuộc chiến, lòng không khỏi dâng lên một nỗi bi thương man mác.
“Đi thôi, nơi này không còn gì để chúng ta luyến tiếc nữa.”
Giọng nói của Ngưu Vô Vi vang lên, lạnh lùng mà dứt khoát, cắt đứt bầu không khí u uất đang bao trùm lấy tất cả mọi người.
Huyền Đô đứng từ xa nhìn theo bóng lưng của những người đồng đạo đang dần khuất xa, trong lòng thầm hiểu rằng, màn kịch tại Đâu Suất Cung đã hạ, nhưng một hồi phong vân mới của thiên hạ chỉ vừa mới bắt đầu.