Chương 656: Tình yêu đơn phương | Dạ Vô Cương

Dạ Vô Cương - Cập nhật ngày 30/03/2026

Lục Tầm Chân đứng chắp tay sau lưng, tà áo bào trắng tung bay trong gió lạnh của đỉnh núi, ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, không gợn chút sóng lòng.

Dưới chân núi, mây mù lượn lờ che khuất vạn vật, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe đá như tiếng thở dài của thời gian.

Tề Lân đứng cách đó không xa, nhìn bóng lưng cô độc của Lục Tầm Chân, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Hắn biết, có những chấp niệm dù trải qua vạn cổ tuế nguyệt cũng chẳng thể phai mờ.

“Ngươi thực sự nghĩ rằng nàng sẽ quay đầu lại nhìn ngươi một lần sao?” Tề Lân khẽ hỏi, giọng nói trầm thấp tan biến vào hư không.

Lục Tầm Chân không đáp, chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo mang theo chút tự giễu hiện lên rồi biến mất.

“Đơn phương tình nguyện, vốn dĩ là một loại tâm ma.”

Gió thổi qua rừng trúc, tiếng lá xào xạc như tiếng khóc than của những kẻ lụy tình. Vạn vật trong thiên địa này, rốt cuộc cũng chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của vận mệnh, xoay vần không dứt.

Ôn Linh Khê đứng từ xa quan sát, đôi mắt nàng đượm buồn, phản chiếu bóng hình người nam tử thanh cao thoát tục kia. Nàng hiểu rõ cảm giác ấy, cái cảm giác nhìn người mình thương hướng về một bóng hình khác mà chẳng thể làm gì.

“Thế gian này, chữ tình sao mà đắng cay đến thế.” Nàng thầm nghĩ, bàn tay siết chặt vạt áo.

Trùng Đế ngồi trên ngai vàng cao vút, nhìn xuống chúng sinh với vẻ khinh miệt. Đối với hắn, những cảm xúc ủy mị này chỉ là rác rưởi, là xiềng xích cản trở con đường đạt đến đỉnh cao trường sinh.

“Vô vị.” Hắn lạnh lùng thốt ra hai chữ, thanh âm chấn động cả không gian.

Nhưng chính cái sự vô vị ấy, lại là thứ khiến con người ta trở nên sống động nhất, đau đớn nhất và cũng kiên cường nhất giữa dòng đời nổi trôi.

Lục Tầm Chân bước đi, bóng dáng hắn dần khuất sau màn sương mù dày đặc, để lại sau lưng một mảnh tình si, một lời hứa chưa thành và những tiếng thở dài vương vấn mãi không tan.

Trời đất bao la, nhưng lòng người lại quá chật hẹp, chỉ đủ chứa một bóng hình, để rồi tự giam cầm mình trong ngục tù của nỗi nhớ đơn phương.

Quay lại truyện Dạ Vô Cương

Bảng Xếp Hạng

Chương 1401: Địa Tông

Trận Vấn Trường Sinh - Tháng 4 1, 2026

Chương 423: Tôi từ chối!

Mượn Kiếm - Tháng 4 1, 2026

Chương 701: Hồ An An

Sơn Hà Tế - Tháng 4 1, 2026