Chương 671: Đao chém đại thánh | Dạ Vô Cương

Dạ Vô Cương - Cập nhật ngày 11/04/2026

Chương 671: Đao Trảm Đại Thánh

Giữa hư không vô tận, cuồng phong gào thét, từng luồng khí tức hủy diệt đan xen vào nhau tạo thành một vùng cấm địa đáng sợ.

Lục Tầm Chân đứng chắp tay, tà áo bào trắng tung bay phấp phới, đôi mắt hắn sâu thẳm như vực mù, lạnh lùng nhìn về phía bóng người to lớn đang tỏa ra uy áp kinh thiên ở đằng xa.

Đó là một vị Đại Thánh, tồn tại đứng trên đỉnh cao của thế gian, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều có thể khiến sơn hà vỡ vụn, tinh thần đảo lộn.

“Lục Tầm Chân, ngươi giết con ta, diệt tộc ta, hôm nay cho dù có Thiên Đạo che chở, ngươi cũng phải đền mạng!”

Vị Đại Thánh kia gầm lên, thanh âm chấn động bát hoang, khiến cho không gian xung quanh không ngừng sụp đổ.

Lục Tầm Chân thần sắc không đổi, giọng nói bình thản đến cực điểm: “Kẻ yếu ăn thịt kẻ mạnh, đó là lẽ thường của thiên địa. Ngươi muốn giết ta, phải xem thanh đao trong tay ta có đồng ý hay không.”

Dứt lời, hắn chậm rãi đưa tay ra, một thanh trường đao đen kịt, không chút hào quang đột ngột xuất hiện trong tay hắn.

Khoảnh khắc thanh đao xuất hiện, thiên địa dường như ngưng trệ, vạn vật đều im hơi lặng tiếng trước sát ý lạnh lẽo phát ra từ lưỡi đao ấy.

“Chết đi!”

Vị Đại Thánh gầm lên một tiếng, pháp tắc quanh thân bùng nổ, hóa thành một bàn tay khổng lồ che lấp cả bầu trời, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa vỗ xuống.

Lục Tầm Chân khẽ nhấc mắt, trường đao trong tay rốt cuộc cũng động.

Hắn chỉ đơn giản là vung đao chém một nhát.

Một đạo đao quang trắng xóa, mỏng manh như cánh ve nhưng lại mang theo hơi thở của sự vĩnh hằng, vắt ngang qua bầu trời.

“Xoẹt!”

Tiếng xé vải vang lên giữa không trung, bàn tay pháp tắc khổng lồ kia bị đạo đao quang chém làm đôi một cách dễ dàng, tan biến thành những đốm sáng li ti.

Đao quang không hề giảm bớt thế trận, tiếp tục lao về phía vị Đại Thánh với tốc độ vượt qua cả thời gian và không gian.

“Cái gì? Điều này không thể nào!”

Vị Đại Thánh kinh hoàng thét lên, hắn cảm nhận được một tử khí nồng đậm chưa từng có đang bao trùm lấy mình. Hắn điên cuồng thi triển mọi thủ đoạn phòng ngự, nhưng tất cả đều vô dụng trước nhát đao này.

Máu thánh vung vãi, một cái đầu mang theo vẻ mặt không cam lòng và sợ hãi rụng xuống hư không.

Thân hình to lớn của vị Đại Thánh đổ gục, sinh cơ hoàn toàn tiêu biến dưới nhát đao tuyệt diệt ấy.

Lục Tầm Chân thu đao vào vỏ, xoay người bước đi, bóng lưng cô độc mà kiêu ngạo dần tan biến vào trong mây mù.

“Đại Thánh sao? Cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Giọng nói lạnh lùng của hắn còn vương lại giữa hư không, như một lời tuyên cáo về sự trỗi dậy của một vị thần ma mới.

Quay lại truyện Dạ Vô Cương

Bảng Xếp Hạng

Chương 1257: Gia đình đoàn tụ!

Vô Địch Thiên Mệnh - Tháng 4 11, 2026

Chương 671: Đao chém đại thánh

Dạ Vô Cương - Tháng 4 11, 2026

Chương 422: Hình phạt: Rơi xuống

Kẻ Bắt Chước Thần - Tháng 4 11, 2026