Chương 353: Tiên phong! Lại thấy Tiên phong! | Đạo Tam Giới
Đạo Tam Giới - Cập nhật ngày 06/04/2026
Chương 347: Tiên phong! Lại thấy tiên phong!
Trên bầu trời vạn dặm không một gợn mây, ánh mặt trời gay gắt đổ xuống, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Tại quảng trường trung tâm của học viện, không khí trang nghiêm bao trùm, hàng ngàn học viên đứng thẳng tắp như những thanh kiếm báu chờ ngày xuất vỏ.
Lục Trầm Châu đứng ở vị trí đầu hàng, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm như đầm nước lạnh. Hắn cảm nhận được khí thế đang không ngừng ngưng tụ xung quanh, đó là ý chí chiến đấu sục sôi của những thiên tài võ đạo.
“Lần này đi tới tiền tuyến, sinh tử khó liệu, các ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Giọng nói của Trạch Thanh Nhai vang lên, trầm hùng và đầy uy lực, chấn động cả tâm can mỗi người. Ông đứng trên đài cao, tà áo bào tung bay trong gió, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng học viên phía dưới.
“Sẵn sàng!”
Tiếng hô vang dội như sấm truyền, làm rung chuyển cả không gian. Lục Trầm Châu cũng lên tiếng, thanh âm của hắn không quá lớn nhưng lại mang theo một loại kiên định không thể lay chuyển.
Giang Tuyết Dao đứng bên cạnh hắn, khẽ mím môi, đôi mắt đẹp thoáng hiện lên một tia lo lắng nhưng nhanh chóng bị sự kiên cường thay thế. Nàng biết, con đường phía trước đầy rẫy chông gai, nhưng nàng sẽ không lùi bước.
“Tốt! Xuất phát!”
Theo mệnh lệnh của Trạch Thanh Nhai, từng đoàn phi chu khổng lồ từ từ bay lên, che khuất cả một vùng trời. Lục Trầm Châu bước lên phi chu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi khói lửa chiến tranh đang cuồn cuộn bốc lên.
Lục Y Y và Triệu A Phi cũng có mặt trong đội ngũ. Triệu A Phi nắm chặt thanh trường thương trong tay, gương mặt vốn dĩ hay cười giờ đây lại đầy vẻ nghiêm túc. Hắn nhìn Lục Trầm Châu, gật đầu một cái như một lời hứa hẹn.
Hứa Nguyên và Dương Tiểu Băng đứng ở một góc khác, thầm lặng kiểm tra lại trang bị của mình. Bọn họ đều hiểu rằng, trong cuộc chiến sắp tới, chỉ có thực lực mới là chỗ dựa vững chắc nhất.
Phó Tú Y và Mặc Đạo Sinh dẫn đầu một nhóm học viên ưu tú khác, khí thế lạnh lùng, sát ý ẩn hiện. Bọn họ là những lưỡi dao sắc bén nhất của học viện, sẵn sàng đâm xuyên qua trái tim kẻ thù.
Phi chu lao đi xé toạc không gian, mang theo hy vọng và cả gánh nặng của một thế hệ. Lục Trầm Châu ngồi xếp bằng, bắt đầu điều chỉnh trạng thái của bản thân đến mức hoàn mỹ nhất.
Hắn biết, danh hiệu “Tiên phong” không chỉ là vinh quang, mà còn là trách nhiệm nặng nề. Hắn phải là người đứng mũi chịu sào, là người mở đường cho đồng đội phía sau.
“Lại thấy tiên phong sao…”
Lục Trầm Châu lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Trong ký ức của hắn, hình ảnh những trận chiến đẫm máu lại hiện về, kích thích dòng máu chiến đấu trong người hắn sục sôi.
Phía trước, chiến trường vạn dặm đang chờ đợi bọn họ. Nơi đó, máu sẽ đổ, xương sẽ trắng, nhưng cũng là nơi tôi luyện nên những bậc tông sư chân chính.
Lục Trầm Châu đứng dậy, nhìn xuống mặt đất đang lùi xa dần. Ánh mắt hắn xuyên qua tầng mây, dường như đã nhìn thấy bóng dáng của kẻ thù đang gầm thét.
“Đến đây đi, để ta xem các ngươi có tư cách gì để ngăn cản bước chân của ta.”
Thanh âm lạnh lùng tan biến trong gió, chỉ còn lại khí thế ngút trời đang không ngừng dâng cao. Tiên phong, lại một lần nữa, hắn sẽ là người dẫn đầu cuộc hành trình đẫm máu này.