Chương 686: Bạn đang làm gì vậy, Lục Nạp Nạp? | Sơn Hà Tế
Sơn Hà Tế - Cập nhật ngày 13/03/2026
Lục Hành Chu đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm trầm như mặt hồ tĩnh lặng, nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhỏ bé đang bận rộn phía trước.
Tiểu nha đầu A Nọa lúc này đang lồm cồm bò dưới gốc cây cổ thụ, đôi bàn tay mũm mĩm không ngừng bới đất, miệng lẩm bẩm điều gì đó nghe không rõ.
“A Nọa, con đang làm cái gì thế?”
Thanh âm của Lục Hành Chu vang lên, lạnh lùng mà thanh khiết, tựa như tiếng ngọc va vào nhau giữa đêm trường tĩnh mịch.
A Nọa giật mình, vội vàng quay đầu lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn trắng trẻo giờ đây dính đầy bùn đất, trông lem luốc như một con mèo nhỏ. Nàng nhe răng cười, để lộ hàm răng sún, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết.
“Phụ thân! Con đang trồng bảo bối. Chờ đến mùa sau, chúng ta sẽ có thật nhiều linh thạch, không cần phải đi săn giết yêu thú vất vả nữa.”
Nguyên Mộ Ngư từ phía sau bước tới, nhìn thấy cảnh tượng này thì dở khóc dở cười. Nàng nhẹ nhàng tiến lên, lấy khăn tay lau đi vết bẩn trên trán con gái, giọng nói dịu dàng như gió xuân.
“Tiểu nha đầu ngốc, linh thạch là tinh hoa của trời đất, sao có thể trồng như trồng rau được?”
A Nọa bĩu môi, vẻ mặt đầy kiên định: “Tịch tiên sinh đã nói, vạn vật đều có linh, chỉ cần gieo mầm bằng tâm, ắt sẽ hái được quả. Con đã chôn viên linh thạch đẹp nhất của mình xuống đây rồi.”
Lục Hành Chu nhìn xuống mảnh đất bị xới tung, nơi đó vốn dĩ là nơi hắn gieo trồng một gốc Tuyết Liên ngàn năm quý hiếm. Giờ đây, gốc linh dược ấy đã bị nhổ tận gốc, nằm chỏng chơ một bên.
Hắn khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực hiếm hoi. Đường đường là một cường giả trấn áp một phương, vậy mà lúc này lại chẳng biết nên làm gì với đứa con gái nghịch ngợm này.
“Con nhổ Tuyết Liên của ta đi để trồng linh thạch?” Ngữ khí của hắn tuy vẫn lạnh nhạt, nhưng nếu nghe kỹ sẽ thấy một chút run rẩy nhẹ.
A Nọa chớp chớp mắt, dường như lúc này mới nhận ra mình vừa gây họa lớn. Nàng rụt cổ lại, nép vào lòng Nguyên Mộ Ngư, lí nhí đáp: “Con… con tưởng cái cây đó héo rồi nên mới giúp phụ thân dọn dẹp…”
Nguyên Mộ Ngư nhìn phu quân mình, thấy sắc mặt hắn âm trầm thì vội vàng giảng hòa: “Trẻ con không biết gì, chàng đừng chấp nhặt với nó. Để thiếp mang nó đi tắm rửa, lát nữa sẽ bắt nó chép phạt mười lần Thanh Tâm Chú.”
Nghe đến chép phạt, A Nọa lập tức xụ mặt, nhưng không dám phản kháng, chỉ có thể lủi thủi đi theo mẫu thân.
Lục Hành Chu đứng lặng hồi lâu, nhìn viên linh thạch lấp lánh dưới lớp đất mỏng. Hắn thở dài, phất tay một cái, gốc Tuyết Liên kia lại thần kỳ đâm rễ vào lòng đất, tỏa ra linh khí nồng đậm như chưa từng bị tổn thương.
“Thật là… nợ của kiếp trước.”
Hắn lẩm bẩm một câu, nhưng trong đôi mắt lạnh lẽo ấy, rõ ràng đã thoáng qua một tia sủng nịnh không thể che giấu.