Chương 715: Một đời tận tâm | Sơn Hà Tế
Sơn Hà Tế - Cập nhật ngày 11/04/2026
Chương 717: Một Thân Chấp Niệm
Trong hư không vô tận, những luồng khí tức hỗn loạn cuộn trào như những con nộ long đang gầm thét. Lục Hành Chu đứng giữa tâm bão, thần sắc bình thản đến lạ lùng, vạt áo bào tung bay phần phật trong gió dữ.
Trước mặt hắn, một bóng hình mờ ảo dần hiện ra, mang theo uy áp nặng nề như muốn nghiền nát cả không gian. Đó là một vị cường giả viễn cổ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống Lục Hành Chu như nhìn một con kiến hôi.
“Ngươi vì sao không chịu buông bỏ?” Giọng nói kia như từ chín tầng trời vọng xuống, chấn động tâm can. “Tu hành là để thoát ly hồng trần, cắt đứt nhân quả. Ngươi lại đem những thứ tình cảm tầm thường ấy quấn thân, làm sao có thể chạm tới đỉnh cao của đại đạo?”
Lục Hành Chu khẽ ngẩng đầu, khóe môi hiện lên một tia lạnh lẽo. Hắn không hề lùi bước trước áp lực kinh người kia, ngược lại, kiếm ý trên người hắn càng lúc càng trở nên sắc bén, như muốn đâm thủng cả bầu trời.
“Đại đạo của ngươi là vô tình, nhưng đạo của Lục Hành Chu ta lại khởi nguồn từ chấp niệm.” Hắn chậm rãi lên tiếng, mỗi chữ thốt ra đều nặng tựa ngàn quân. “Nếu không có những người đó, nếu không có những ký ức đó, ta tu hành để làm gì? Trường sinh để làm gì?”
Bóng hình kia hừ lạnh một tiếng, không gian xung quanh lập tức sụp đổ, vô số xiềng xích quy tắc từ hư không lao ra, quấn chặt lấy tứ chi của Lục Hành Chu. “Chấp niệm chính là tâm ma. Ngươi càng lún sâu, kết cục chỉ có vạn kiếp bất phục.”
Lục Hành Chu cười lớn, tiếng cười mang theo sự ngạo nghễ và kiên định tuyệt đối. “Tâm ma thì đã sao? Nếu chấp niệm này có thể giúp ta bảo vệ những người ta muốn bảo vệ, thì dù có hóa thành ma, ta cũng chẳng từ.”
Hắn đột ngột vung tay, một đạo kiếm quang rực rỡ bùng phát từ trong cơ thể, chém đứt mọi xiềng xích quy tắc. Kiếm quang ấy không mang theo sự lạnh lẽo của thiên đạo, mà chứa đựng hơi ấm của nhân gian, sự kiên trì của một kẻ lữ hành cô độc.
“Một thân chấp niệm này, chính là đạo của ta!”
Hắn bước tới một bước, khí thế bùng nổ, ép lui cả bóng hình viễn cổ kia. Trong đôi mắt hắn, không còn sự do dự, chỉ còn lại một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.
Phía xa, Nguyên Mộ Ngư và những người khác đang lo lắng quan sát. Họ nhìn thấy bóng lưng của hắn, tuy nhỏ bé giữa thiên địa bao la, nhưng lại sừng sững như một ngọn núi không bao giờ sụp đổ.
“Hắn vẫn luôn như vậy.” Nguyên Mộ Ngư khẽ thở dài, trong mắt vừa có sự xót xa, lại vừa có sự kính trọng sâu sắc.
Trận chiến này không chỉ là cuộc đối đầu giữa các cường giả, mà còn là sự va chạm giữa hai loại đạo tâm. Một bên là sự vô tình của thiên địa, một bên là sự cố chấp của con người.
Lục Hành Chu dùng hành động của mình để chứng minh rằng, dù là phàm nhân hay tiên nhân, nếu mất đi chấp niệm, thì cũng chỉ là một cái xác không hồn mà thôi.
Hắn cứ thế bước đi, mang theo một thân chấp niệm, tiến về phía cuối con đường tu hành đầy gian nan và máu lệ.