Chương 716: Bảy trăm mười tám: Thoát khỏi màn mây, nhìn thấy ánh mặt trời | Sơn Hà Tế
Sơn Hà Tế - Cập nhật ngày 11/04/2026
# Chương 718: Gạt Mây Thấy Mặt Trời
Trong đại điện tĩnh mịch, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của Nguyên Mộ Ngư vang lên. Ánh mắt hắn quét qua từng bức tượng Phật, từng bức bích họa, dường như đang tìm kiếm manh mối gì đó.
Lục Hành Chu đứng sau lưng, thấp giọng hỏi: “Thiếu gia, chúng ta đã tìm kiếm ba ngày rồi, vẫn chưa phát hiện gì sao?”
Nguyên Mộ Ngư dừng bước, ánh mắt đọng lại trên một bức bích họa mô tả cảnh Phật thuyết pháp. Trong bức họa, Đức Phật ngồi trên đài sen, dưới chân là vô số chúng sinh đang cúi đầu lắng nghe. Nhưng điều kỳ lạ là, trong đám chúng sinh đó, lại có một người đang ngẩng đầu nhìn lên trời.
“Xem kỹ người này.” Nguyên Mộ Ngư chỉ vào hình người đó.
Lục Hành Chu bước tới gần, nhìn kỹ một lúc, bỗng giật mình: “Người này… hình như không phải đang nghe Phật thuyết pháp, mà là đang nhìn thứ gì đó trên trời?”
“Đúng vậy.” Nguyên Mộ Ngư gật đầu, “Trong tất cả các bức bích họa ở chùa này, chỉ có bức này có người không cúi đầu. Đây không phải là sơ suất của họa sĩ, mà là một manh mối.”
Hắn đưa tay chạm vào hình người đó, cảm nhận được sự gồ ghề nhẹ trên bề mặt bích họa. Dưới ánh sáng mờ ảo, dường như có một đường vân mờ nhạt hiện ra.
“Đưa đèn dầu cho ta.”
Lục Hành Chu vội vàng lấy ra một chiếc đèn dầu nhỏ, đốt lên rồi đưa cho Nguyên Mộ Ngư. Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên bức bích họa, những đường vân kia dần dần trở nên rõ ràng hơn.
“Đây là… một bản đồ?” Lục Hành Chu kinh ngạc.
Nguyên Mộ Ngư mím môi, ánh mắt trở nên sắc bén: “Không chỉ là bản đồ. Nhìn kỹ những đường nét này, chúng tạo thành một cấu trúc mê cung. Và trung tâm của mê cung…” Hắn dừng lại, ngón tay chỉ vào một điểm ở giữa, “Chính là vị trí của tượng Phật chính trong đại điện này.”
Hai người quay đầu nhìn về phía tượng Phật cao ba trượng ở giữa đại điện. Tượng Phật bằng đồng đen, hai mắt khép hờ, tay kết ấn Vô Úy, toát ra vẻ trang nghiêm từ bi.
“Thiếu gia có ý gì? Bí mật nằm trong tượng Phật này?”
“Không hẳn.” Nguyên Mộ Ngư bước đến trước tượng Phật, ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt từ bi của Đức Phật, “Ngươi có nhận thấy điều gì kỳ lạ không? Trong tất cả các điện Phật, tượng Phật chính đều hướng về phía nam, nhưng tượng Phật này lại hơi lệch về phía đông ba độ.”
Lục Hành Chu vội vàng lấy ra la bàn, quả nhiên phát hiện kim chỉ nam không hoàn toàn trùng khớp với hướng của tượng Phật. “Thật vậy! Nhưng sai lệch rất nhỏ, nếu không để ý kỹ sẽ không phát hiện ra.”
“Ba độ… ba độ…” Nguyên Mộ Ngư lẩm bẩm, đột nhiên mắt sáng lên, “Đông ba độ, chính là phương vị của sao Mộc trong Nhị Thập Bát Tú. Trong Phật giáo, sao Mộc tượng trưng cho sinh trưởng, cũng là phương vị của Đông Phương Thanh Long.”
Hắn quay người, ánh mắt đảo qua bốn bức tường đại điện: “Nếu ta đoán không sai, ở phương vị này nhất định có cơ quan.”
Hai người bắt đầu tìm kiếm cẩn thận ở bức tường phía đông. Trải qua một canh giờ, Lục Hành Chu đột nhiên phát hiện một viên gạch hơi lồi ra so với những viên xung quanh.
“Thiếu gia, ở đây!”
Nguyên Mộ Ngư bước tới, dùng tay ấn nhẹ vào viên gạch. Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên, viên gạch lõm vào trong, sau đó cả bức tường bắt đầu rung chuyển nhẹ.
Một cánh cửa đá từ từ mở ra, để lộ ra một đường hầm tối om.
Hơi lạnh từ trong đường hầm thổi ra, mang theo mùi ẩm mốc lâu ngày. Nguyên Mộ Ngư cầm đèn dầu đi đầu, Lục Hành Chu theo sát phía sau, hai người từ từ bước vào trong.
Đường hầm dài và hẹp, tường hai bên khắc đầy kinh văn Phật giáo. Dưới ánh đèn le lói, những dòng chữ vàng dường như đang lấp lánh ánh sáng kỳ dị.
“Thiếu gia, những kinh văn này…” Lục Hành Chu dừng bước, nhìn chằm chằm vào một đoạn văn tự trên tường, “Hình như không phải kinh Phật thông thường.”
Nguyên Mộ Ngư đưa đèn lại gần, đọc nhỏ: “‘Pháp vốn không sinh, cũng không diệt, vì vọng tưởng mà có sai biệt.’ Đây là câu trong kinh Lăng Nghiêm, nhưng…” Hắn chau mày, “Cách sắp xếp các chữ có chút kỳ quái.”
Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên những dòng chữ, đột nhiên cảm thấy có chỗ lồi chỗ lõm. “Đây là chữ nổi. Nếu sắp xếp lại thứ tự của chúng…”
Hai người bắt đầu nghiên cứu những dòng kinh văn này. Trải qua nửa canh giờ, Nguyên Mộ Ngư đột nhiên thốt lên: “Ta hiểu rồi! Đây không phải kinh văn, mà là một bản đồ khác! Những chữ nổi này chỉ ra con đường trong đường hầm!”
Quả nhiên, khi sắp xếp lại các chữ nổi theo một trật tự đặc biệt, một con đường quanh co hiện ra, trong đó còn đánh dấu vài vị trí đặc biệt.
“Chỗ này.” Nguyên Mộ Ngư chỉ vào một điểm trên “bản đồ”, “Có ghi chú ‘Phật quang phổ chiếu’. Có lẽ đó là then chốt.”
Hai người tiếp tục tiến sâu vào. Đường hầm càng lúc càng rộng, cuối cùng dẫn đến một không gian hình tròn. Ở trung tâm không gian có một cột đá, trên đỉnh cột đặt một viên ngọc tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng.
“Đây chính là ‘Phật quang’ sao?” Lục Hành Chu kinh ngạc nhìn viên ngọc.
Nhưng Nguyên Mộ Ngư lại không nhìn viên ngọc, mà nhìn vào bốn bức tường xung quanh. Trên tường khắc bốn bức phù điêu lớn, lần lượt mô tả bốn cảnh tượng: sinh, lão, bệnh, tử.
“Tứ đại giai không…” Nguyên Mộ Ngư lẩm bẩm, “Nhưng tại sao lại thiếu một cảnh?”
“Thiếu một cảnh?” Lục Hành Chu không hiểu.
“Đúng vậy. Sinh, lão, bệnh, tử chỉ là bốn tướng của đời người. Nhưng trong Phật pháp còn có một cảnh nữa, đó là ‘ngộ’.” Nguyên Mộ Ngư bước đến trước bức phù điêu “sinh”, “Bốn bức phù điêu này sắp xếp theo thứ tự, nhưng nếu thêm vào cảnh ‘ngộ’, chúng sẽ tạo thành một vòng tròn hoàn chỉnh.”
Hắn đưa tay chạm vào khoảng trống giữa bức “tử” và “sinh”. Quả nhiên, tại đó có một vết lõm hình tròn, vừa khớp với kích thước viên ngọc trên cột đá.
“Ta hiểu rồi.” Ánh mắt Nguyên Mộ Ngư sáng lên, “Viên ngọc này không phải để chiếu sáng, mà là chìa khóa để mở ra cảnh thứ năm!”
Hắn nhẹ nhàng lấy viên ngọc xuống, đặt vào vết lõm trên tường. Viên ngọc vừa khớp vào chỗ, lập tức phát ra ánh sáng bảy màu rực rỡ.
Bốn bức phù điêu bắt đầu xoay chậm rãi, khoảng trống giữa chúng dần dần mở ra, để lộ một cánh cửa đá. Trên cửa đá khắc một bài kệ:
“Vạn pháp giai không, không cũng không,
Mây tan trời hiện, thấy chân dung.
Nếu hỏi bảo tàng ở nơi nào,
Chỉ tại lòng người một điểm hồng.”
Nguyên Mộ Ngư đọc xong bài kệ, bỗng cười to: “Hay lắm! Thật là hay! ‘Chỉ tại lòng người một điểm hồng’, rốt cuộc bảo tàng mà tiền nhân để lại không phải vàng bạc châu báu, mà là trí tuệ này!”
Lục Hành Chu vẫn còn mơ hồ: “Thiếu gia, ý của bài kệ này là…”
“Ý nói rằng, bảo tàng thực sự không phải vật ngoài thân, mà là sự giác ngộ trong nội tâm.” Nguyên Mộ Ngư quay người nhìn Lục Hành Chu, “Nhưng tiền nhân đã bày ra một cục diện lớn như vậy, chắc chắn không chỉ để lưu lại mấy câu kinh Phật. Phía sau cánh cửa này, nhất định còn có điều gì đó.”
Hắn đẩy nhẹ cánh cửa đá. Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng, để lộ một không gian nhỏ bên trong.
Trong không gian chỉ có một chiếc bàn đá, trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ và một cuốn sách da. Nguyên Mộ Ngư bước đến, trước tiên mở cuốn sách da ra xem.
Trang đầu tiên viết: “Hậu thế hữu duyên nhân đạt giả: ta là Liễu Tịnh, từng là trụ trì chùa này. Năm đó ma đạo hoành hành, ta cùng chư vị đồng đạo liều chết chống lại, cuối cùng phong ấn ma đầu tại nơi này. Nhưng phong ấn chỉ tạm thời, trăm năm sau ắt sẽ bị phá. Vì vậy ta lưu lại bí tịch này, ghi chép phương pháp trấn áp ma đầu cùng bí mật của ma đạo. Nếu hậu thế có duyên đắc được, xin hãy tiếp tục sứ mệnh trừ ma vệ đạo…”
Nguyên Mộ Ngư lật từng trang, biểu hiện càng lúc càng nghiêm túc. Cuốn sách này không chỉ ghi chép lịch sử trận chiến năm đó, còn ghi lại rất nhiều bí pháp và bí mật của ma đạo.
“Thì ra là vậy.” Hắn thở dài, “Thì ra dưới chùa này phong ấn một ma đầu đại năng. Trăm năm đã qua, phong ấn sắp bị phá vỡ.”
Lục Hành Chu vội hỏi: “Vậy chúng ta phải làm sao?”
Nguyên Mộ Ngư mở chiếc hộp gỗ, bên trong là một chuỗi tràng hạt bằng gỗ và một tấm bùa cổ. “Sách có ghi, muốn củng cố phong ấn, cần dùng đến ‘Cửu Chuyển Kim Cang Tràng Hạt’ và ‘Phật Quang Phổ Chiếu Phù’. Hai vật này chính là trong hộp.”
Hắn cầm lấy chuỗi tràng hạt và tấm bùa, ánh mắt kiên định: “Hành Chu, chúng ta phải lập tức củng cố phong ấn. Nếu để ma đầu thoát ra, cả vùng này sẽ trở thành địa ngục.”
Hai người vội vàng rời khỏi đường hầm, trở lại đại điện. Theo chỉ dẫn trong sách, Nguyên Mộ Ngư bắt đầu bố trí pháp trận, đặt chuỗi tràng hạt và tấm bùa vào vị trí then chốt.
Khi mặt trời lặn, pháp trận cuối cùng cũng hoàn thành. Nguyên Mộ Ngư đứng ở vị trí trung tâm, tay kết ấn, miệng tụng chân ngôn. Chuỗi tràng hạt phát ra ánh sáng vàng, tấm bùa bay lên không, tỏa ra ánh sáng bảy màu.
Cả ngôi chùa bắt đầu rung chuyển, từ dưới lòng đất vang lên một tiếng gầm đau đớn. Nhưng dưới ánh sáng Phật, tiếng gầm đó dần dần yếu đi, cuối cùng biến mất hoàn toàn.
Khi mọi thứ trở lại bình yên, mặt trời đã mọc. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ đại điện, chiếu sáng khuôn mặt từ bi của tượng Phật.
Nguyên Mộ Ngư đứng dậy, lau mồ hôi trên trán, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.
“Thiếu gia, thành công rồi sao?” Lục Hành Chu vội hỏi.
“Ừm.” Nguyên Mộ Ngư gật đầu, “Phong ấn đã được củng cố, ít nhất trăm năm nữa ma đầu mới có thể lại gây sóng gió. Nhưng…” Hắn nhìn về phía đường hầm, “Chúng ta còn có một việc phải làm.”
“Việc gì vậy?”
“Đem bí tịch này sao chép nhiều bản, phân phát cho các môn phái tu chân. Ma đạo không chỉ có một ma đầu này, cuộc chiến giữa chính và tà vẫn còn tiếp diễn. Chúng ta cần chuẩn bị sẵn sàng.”
Hai người rời khỏi ngôi chùa, bóng lưng kéo dài dưới ánh mặt trời