Chương 723: Ba giới cờ bàn | Sơn Hà Tế

Sơn Hà Tế - Cập nhật ngày 16/04/2026

Chương 725: Tam Giới Kỳ Cục

Gió lạnh thấu xương rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi thở tử vong nồng nặc. Trên đỉnh núi vạn trượng, mây mù lượn lờ che khuất tầm nhìn, chỉ để lộ ra một phiến đá phẳng rộng lớn như một bàn cờ thiên tạo.

Lục Hành Chu đứng chắp tay sau lưng, tà áo bào đen bay phần phật trong gió. Đôi mắt hắn sâu thẳm như đầm nước lạnh, lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ranh giới giữa trời và đất đang dần mờ nhạt.

“Ngươi rốt cuộc cũng đến rồi.”

Giọng nói của hắn bình thản nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh khẽ rung động.

Từ trong màn sương mù dày đặc, một bóng người thanh tao chậm rãi bước ra. Nguyên Mộ Ngư vận một bộ y phục trắng tinh khôi, khí chất thoát tục như tiên tử không vướng bụi trần. Nàng dừng bước cách Lục Hành Chu mười trượng, ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng cô độc của hắn.

“Trận cờ này, ngươi nhất định phải đánh sao?”

Nguyên Mộ Ngư khẽ thở dài, thanh âm trong trẻo như tiếng chuông bạc, nhưng lại ẩn chứa nỗi buồn man mác.

Lục Hành Chu quay người lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn phất tay một cái, trên phiến đá lập tức xuất hiện những đường kẻ dọc ngang, lấp lánh ánh sáng hoàng kim. Từng quân cờ đen trắng hiện ra, mỗi quân cờ đều ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa.

“Tam giới là bàn cờ, chúng sinh là quân cờ. Nếu không làm người đánh cờ, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành quân cờ trong tay kẻ khác.”

Hắn cầm một quân cờ đen, ngón tay thon dài khẽ miết nhẹ lên bề mặt nhẵn mịn của nó. Ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, như muốn nhìn thấu qua vạn dặm giang sơn.

“Quy Cơ, Khương Duyên, thậm chí cả những tồn tại cổ xưa kia, tất cả đều đang chờ đợi thời khắc này. Ta không thể lùi bước, cũng không có đường để lùi.”

Nguyên Mộ Ngư tiến lên một bước, tà áo trắng lướt nhẹ trên mặt đất. Nàng nhìn vào bàn cờ, nơi những luồng khí tức hỗn loạn đang đan xen vào nhau, tạo thành một thế trận vô cùng hiểm hóc.

“Nhưng cái giá phải trả quá lớn. Nếu thua, không chỉ có ngươi, mà cả tam giới này đều sẽ tan thành mây khói.”

Lục Hành Chu không trả lời ngay. Hắn đặt quân cờ đen xuống một vị trí hiểm yếu trên bàn cờ. Ngay lập tức, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất, cả ngọn núi rung chuyển dữ dội.

“Thắng làm vua, thua làm giặc. Từ cổ chí kim, đạo lý này chưa bao giờ thay đổi.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Nguyên Mộ Ngư, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.

“Ngươi có dám cùng ta đánh ván cờ này không?”

Nguyên Mộ Ngư im lặng hồi lâu. Nàng nhìn bàn cờ, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt. Cuối cùng, nàng khẽ đưa tay ra, một quân cờ trắng thanh khiết hiện ra trong lòng bàn tay.

“Nếu đây là vận mệnh, vậy ta sẽ cùng ngươi đi đến cuối cùng.”

Nàng đặt quân cờ trắng xuống, đối chọi gay gắt với quân cờ đen của Lục Hành Chu. Hai luồng sức mạnh hắc bạch giao thoa, tạo nên một vòng xoáy linh khí khổng lồ, cuốn phăng mọi thứ xung quanh.

Trận cờ tam giới, chính thức bắt đầu.

Ở một nơi xa xôi, trong bóng tối vĩnh hằng, những đôi mắt cổ xưa đang lặng lẽ quan sát mọi chuyện. Tiếng cười khàn đục vang lên, mang theo sự chế giễu và chờ đợi.

“Quân cờ đã hạ, ván bài đã định. Để xem các ngươi có thể giãy giụa được bao lâu.”

Gió càng lúc càng lớn, thổi bay những đám mây đen kịt trên bầu trời. Một cơn bão tố sắp sửa ập đến, nhấn chìm cả tam giới vào trong vòng xoáy của định mệnh và máu lửa.

Lục Hành Chu và Nguyên Mộ Ngư đứng đối diện nhau, giữa họ là bàn cờ sinh tử. Không ai nói thêm lời nào, chỉ có tiếng gió rít và tiếng quân cờ va chạm vào nhau, vang vọng giữa đất trời bao la.

Quay lại truyện Sơn Hà Tế

Bảng Xếp Hạng

Chương 7314: Đình Tâm Điện

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần - Tháng 4 16, 2026

Chương 864: Tu luyện dưới giếng sâu

Võng Du Tử Vong Võ Hiệp - Tháng 4 16, 2026

Chương 637: Quay về kinh thành

Minh Long - Tháng 4 16, 2026