Chương 725: Lò luyện của nhân gian | Sơn Hà Tế

Sơn Hà Tế - Cập nhật ngày 17/04/2026

Chương 727: Lò Luyện Nhân Thế

Lục Hành Chu đứng chắp tay sau lưng, lặng lẽ nhìn ngọn lửa lò đang hừng hực cháy trước mắt.

Ngọn lửa ấy không mang sắc đỏ rực rỡ của phàm hỏa, cũng chẳng có khí tức hủy diệt của linh hỏa, mà lại mang một màu xám tro u uẩn, tựa như khói bếp của ngàn vạn gia đình, lại như bụi bặm tích tụ qua bao năm tháng của hồng trần. Đây chính là khói lửa nhân gian, là sức mạnh được ngưng tụ từ những hỉ nộ ái ố, từ những khát vọng và tuyệt vọng của chúng sinh.

Trong lò, vạn tượng nhân sinh không ngừng biến ảo. Có tiếng trẻ thơ khóc chào đời, có tiếng người già thở hắt hơi cuối cùng, có tiếng gươm đao va chạm trên chiến trường, lại có tiếng tụng kinh gõ mõ thanh tịnh. Tất cả đan xen vào nhau, tạo thành một sức mạnh to lớn đến mức có thể nghiền nát mọi quy tắc của thiên địa.

“Nhân thế là một cái lò lớn, chúng sinh đều là quặng sắt trong đó, chịu sự thiêu đốt của dục vọng, sự rèn giũa của thời gian.”

Lục Hành Chu khẽ lẩm bẩm, thanh âm lạnh lùng như băng tuyết nghìn năm, không chút gợn sóng. Hắn đưa tay chỉ một cái, Nghiệt Kính mang theo khí tức âm u, quỷ dị chậm rãi bay vào trong lò.

Nghiệt Kính vừa chạm vào ngọn lửa xám tro, lập tức phát ra những tiếng rít chói tai. Những luồng hắc khí nồng nặc bốc lên, hóa thành những khuôn mặt vặn vẹo, gào thét thảm thiết. Đó là những tội nghiệt, những oán hận mà tấm gương này đã hấp thụ suốt bao năm qua. Nhưng trước ngọn lửa của nhân thế, những thứ tà ác ấy nhanh chóng bị thiêu rụi, hóa thành hư vô.

Quy Cơ đứng ở phía sau, nhìn bóng lưng của Lục Hành Chu, trong lòng dâng lên một cảm giác xa lạ chưa từng có. Nàng cảm thấy người nam nhân trước mặt dường như đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của nàng, hắn không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một vị thần linh đang nhìn xuống thế gian, dùng cả nhân gian làm lò luyện để rèn đúc con đường của riêng mình.

“Ngươi dùng nhân tâm để luyện hóa Nghiệt Kính, không sợ bị vạn trượng hồng trần làm vẩn đục đạo tâm sao?” Quy Cơ trầm giọng hỏi, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng.

Lục Hành Chu không quay đầu lại, ánh mắt vẫn đóng đinh vào ngọn lửa: “Đạo tâm nếu dễ dàng bị vẩn đục như vậy, thì đã không xứng gọi là đạo tâm. Nhân gian tuy khổ, nhưng cũng là nơi rèn giũa ý chí tốt nhất. Ta không cầu thoát ly hồng trần, ta muốn ở ngay trong hồng trần này mà đúc nên trường sinh.”

Thanh âm của hắn không lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, khiến cho ngọn lửa trong lò càng thêm bùng cháy dữ dội.

Nghiệt Kính dưới sự thiêu đốt của khói lửa nhân gian, lớp vỏ đen kịt bên ngoài bắt đầu bong tróc, để lộ ra một lõi gương sáng trong như nước mùa thu. Những tội lỗi bị gột rửa, chỉ còn lại sự chân thật thuần túy nhất.

Lục Hành Chu hít sâu một hơi, một luồng khí tức huyền diệu từ trong lò luyện tuôn ra, thấm vào tứ chi bách hài của hắn. Hắn cảm nhận được, tu vi của mình đang có sự biến hóa về chất, một con đường hoàn toàn mới đang dần hiện ra trước mắt.

Đây không phải là con đường của tiên, cũng chẳng phải của ma, mà là con đường của Nhân.

Lò luyện nhân thế, luyện không chỉ là vật, mà còn là tâm, là mệnh, là cả một thời đại.

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách và hơi thở trầm ổn của người nam nhân đang đứng đó, cô độc nhưng đầy uy nghiêm.

Quay lại truyện Sơn Hà Tế

Bảng Xếp Hạng

Chương 1283: Bạn cút đi!

Vô Địch Thiên Mệnh - Tháng 4 17, 2026

Chương 7318: Phong Hư

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần - Tháng 4 17, 2026

Chương 1419: Mở quan tài

Trận Vấn Trường Sinh - Tháng 4 17, 2026