Chương 451: Ngũ vị tạp trần đích hôi | Thanh Sơn

Thanh Sơn - Cập nhật ngày 11/08/2025

Cổng thành huyện Xương Bình mở ra.

Mật Điệp Ty và Giải Phiền Vệ phi ngựa về phía tây, chỉ còn lại mấy chục người ẩn mình trong huyện thành, tiếp tục tìm kiếm tung tích của Trần Tích.

Về phần Liêu Trung, dường như đã bị người đời lãng quên. Cả Ngô Huyền Qua và Huyền Xà đều không mấy hứng thú với hắn.

Tại huyện Xương Bình, bên trong một căn nhà dân tại Củng Cực phường…

***

Bọn họ rời khỏi Bắc Minh Thâm Uyên, bắt đầu hành trình trở về. Thiên Địa Ngũ Mạch đã hoàn toàn thuộc về Trần Tích, nhưng thử thách thật sự của Quy Linh Chi Lực chỉ vừa mới bắt đầu.

Suốt chặng đường về phía tây, gió bụi mệt mỏi, họ đã băng qua rừng rậm Nam Cương, xuyên qua gò đồi Đông Hải, vượt qua tuyết nguyên Bắc Minh, cuối cùng cũng trở về dưới chân sơn môn Thanh Sơn Tông. Thanh Sơn Tông của ngày xưa, giờ đây đã không còn vẻ huy hoàng vốn có. Hộ Sơn Đại Trận bao bọc bên ngoài tông môn đã rách nát tả tơi, sơn môn sụp đổ một nửa, những bức tường vỡ đổ nát toát lên một vẻ hoang tàn, thê lương.

“Thanh Sơn Tông… cuối cùng vẫn suy tàn rồi.” Bách Phu Trưởng nhìn cảnh tượng trước mắt, giọng điệu có mấy phần thổn thức.

Trần Tích im lặng một lát rồi chậm rãi bước vào sơn môn. Sức mạnh của Quy Linh Chi Hồn lưu chuyển trong cơ thể, hắn có thể cảm nhận được khí tức của toàn bộ tông môn, dường như mỗi một viên gạch, mỗi một chiếc lá rơi đều đang kể cho hắn nghe về vinh quang quá khứ và sự tĩnh lặng của hiện tại.

“Khí vận của tông môn đã cạn, nhưng nền tảng vẫn còn.” Hắn khẽ nói. “Chỉ cần ngọn núi này không đổ, ắt sẽ có ngày phục hưng.”

Họ đi qua sơn môn, đến trước đại điện của tông môn. Cửa điện đóng chặt, bụi bặm phủ đầy, dường như đã nhiều năm không có người đặt chân đến. Trần Tích đưa tay đẩy cửa, cánh cửa gỗ nặng nề vang lên một tiếng “két” rồi từ từ mở ra.

Trong đại điện, hương khói đã sớm lụi tàn, bức tượng Quy Linh được thờ phụng vẫn đứng sừng sững, chỉ là kim quang trên mai rùa đã trở nên ảm đạm. Quy Linh Chi Hồn trong cơ thể Trần Tích khẽ rung động, như đang đáp lại một lời hiệu triệu nào đó.

“Ý chí của Quy Linh vẫn còn sót lại nơi này.” Bách Phu Trưởng thì thầm.

Trần Tích chậm rãi bước tới, quỳ xuống trước tượng Quy Linh, hai tay chắp lại, nhắm mắt.

“Đệ tử Trần Tích, đã trở về.”

Lời vừa dứt, mai rùa trên bức tượng bỗng nổi lên một lớp kim quang yếu ớt, một ý chí cổ xưa chậm rãi hiện ra.

“Ngũ Mạch đã quy tụ, Quy Linh Chi Lực đã phục hồi.”

Ý chí của Quy Linh vang vọng trong thức hải của Trần Tích, tựa như vượt qua ngàn năm thời gian.

“Nhưng thiên địa chưa yên, yêu ma chưa diệt. Ngũ Mạch tuy đã quy tụ, nhưng vẫn chưa thực sự dung hợp.”

Trần Tích mở mắt, ánh mắt kiên định: “Đệ tử nguyện dùng Quy Linh Chi Hồn để dung hợp Ngũ Mạch chi lực, gây dựng lại Thanh Sơn Tông, bảo vệ đất trời.”

Ý chí Quy Linh im lặng một lúc, sau đó chậm rãi nói: “Ngũ Mạch chi lực cần lấy Quy Linh Chi Hồn làm dẫn mới có thể thực sự dung hợp. Nhưng quá trình này hung hiểm vạn phần, nếu thất bại, Quy Linh Chi Hồn sẽ hoàn toàn tan vỡ. Ngươi có bằng lòng gánh vác trách nhiệm này không?”

Trần Tích không chút do dự: “Đệ tử bằng lòng.”

Ý chí Quy Linh khẽ thở dài: “Nếu đã vậy, hãy bắt đầu đi.”

Trong khoảnh khắc, kim quang trên mai rùa của bức tượng rực sáng, năm luồng sáng từ trong cơ thể Trần Tích bay lên, lần lượt đại diện cho Hải Mạch, Phong Mạch, Hỏa Mạch, Minh Mạch và sức mạnh bản nguyên của Quy Linh. Năm luồng sáng đan vào nhau, từ từ dung hợp, hóa thành một cột sáng vàng óng phóng thẳng lên trời cao.

Toàn bộ Thanh Sơn Tông rung chuyển, trên sơn môn, Hộ Sơn Đại Trận vậy mà dần dần được sửa chữa, những điện vũ đổ nát cũng bừng lên sức sống mới.

“Ngũ Mạch dung hợp, tông môn hồi sinh.” Bách Phu Trưởng nhìn tất cả những điều này, trong mắt lóe lên một tia kích động.

Thế nhưng, Trần Tích lại cảm nhận được sự chấn động dữ dội của Quy Linh Chi Hồn trong cơ thể. Ngũ Mạch chi lực tuy đã dung hợp, nhưng Quy Linh Chi Hồn lại đang phải chịu một áp lực cực lớn. Ý chí Quy Linh thì thầm sâu trong thức hải của hắn: “Ngũ Mạch chi lực cần dùng tâm hồn làm dẫn, nếu tâm hồn bất ổn, sẽ bị Ngũ Mạch chi lực phản phệ.”

Trần Tích nghiến chặt răng, ý thức chìm sâu vào trong Quy Linh Chi Hồn. Ngũ Mạch chi lực lưu chuyển bên trong, va chạm vào nhau, dường như đang tranh giành quyền chủ đạo. Ý thức của hắn gần như sụp đổ dưới sự xung kích của Ngũ Mạch chi lực, sâu trong tâm trí hiện lên những ký ức quá khứ: Quy Linh vẫn lạc, Ngũ Mạch chia lìa, Thanh Sơn Tông suy bại, sự đồng hành của Bách Phu Trưởng, và cả những gian khổ hắn đã trải qua trên suốt chặng đường.

“Quy Linh Chi Lực, không phải để khống chế, mà là để bảo vệ.” Ý chí Quy Linh thì thầm trong thức hải của hắn.

Trần Tích đột ngột mở mắt, ý thức quay về bản thể. Sức mạnh của Quy Linh Chi Hồn bộc phát trong nháy mắt, Ngũ Mạch chi lực dưới sự dẫn dắt của hắn đã hoàn toàn dung hợp, hóa thành một luồng Quy Linh Chi Lực hoàn chỉnh.

“Ngũ Mạch dung hợp, Quy Linh Chi Lực, quy nhất.”

Lời vừa dứt, mai rùa trên bức tượng đã hoàn toàn rực sáng kim quang, Hộ Sơn Đại Trận của cả Thanh Sơn Tông được sửa chữa hoàn toàn, tầng mây trên bầu trời sơn môn tan đi, ánh nắng rải xuống mặt đất.

“Thành công rồi.” Bách Phu Trưởng khẽ nói.

Trần Tích chậm rãi đứng dậy, sức mạnh của Quy Linh Chi Hồn lưu chuyển trong cơ thể, Ngũ Mạch chi lực đã hoàn toàn dung hợp. Hắn có thể cảm nhận được mạch đập của Ngũ Mạch trong trời đất, tựa như cả thế giới đang đáp lại sự tồn tại của hắn.

“Quy Linh Chi Lực chân chính đã trở về.” Hắn thì thầm.

Ngay lúc này, từ phía chân trời bỗng truyền đến một tiếng chuông trầm thấp, xa xăm mà nặng nề, như thể đến từ một thế giới khác.

“Đó là… Phong Ma Chung.” Sắc mặt Bách Phu Trưởng biến đổi.

Trần Tích ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy chân trời phía xa nứt ra một khe hở, một vết nứt màu đen đang từ từ lan rộng, như muốn nuốt chửng cả thế giới.

“Ngũ Mạch chi lực đã quy tụ, phong ấn yêu ma cuối cùng cũng sẽ lỏng ra.” Ý chí Quy Linh thì thầm. “Thử thách thật sự, bây giờ mới bắt đầu.”

Ánh mắt Trần Tích kiên định, sức mạnh của Quy Linh Chi Hồn lưu chuyển trong cơ thể, hắn chậm rãi bước một bước, hướng về phía vết nứt kia.

“Nếu đã vậy, thì hãy để ta bảo vệ thế giới này.”

Bóng dáng hắn kéo dài dưới ánh mặt trời, sức mạnh của Quy Linh Chi Hồn vang vọng giữa đất trời, Ngũ Mạch chi lực cũng chuyển động theo hắn.

Hộ Sơn Đại Trận của Thanh Sơn Tông hoàn toàn hồi sinh, trên sơn môn, bức tượng Quy Linh chậm rãi mở mắt, kim quang lấp lánh, tựa như Quy Linh thật sự đã trở về.

Ngũ Mạch quy nhất, Quy Linh tái sinh.

Và Trần Tích cũng sẽ nghênh đón thử thách thật sự của mình.

Quay lại truyện Thanh Sơn

Bảng Xếp Hạng

Chương 1738: Rơi màn kết thúc

Chương 598: Bảy quận đại Hạ, sứ giả Hạ không đến, có phải đã nhụt chí?

Chương 448: Đứa trẻ nhà quê quấn áo bông