Chương 465: Phong tước | Thanh Sơn
Thanh Sơn - Cập nhật ngày 30/08/2025
Gia Ninh năm thứ hai mươi tư, lão hòa thượng Thiền Chiếu của Khổ Giác Tự phương Bắc vân du đến kinh thành Ninh Triều, được Ninh Đế triệu kiến tại Hoàng Cực Điện.
Trong thời gian này không rõ đã xảy ra chuyện gì, trong cung lại bất ngờ triệu kiến Giám Chính Khâm Thiên Giám Hồ Quân Diễm, Phó Giám Chính Từ Thuật, cùng thủ đồ của Hoàng Sơn Đạo Đình là Trương Lê vào cung ngay trong đêm.
Trương Lê vốn quanh năm ẩn cư tại phường thành Sùng Nam…
Phong ấn của Quy Linh Chi Mộ đã hoàn toàn được giải khai, khí tức giữa đất trời cũng theo đó mà rung chuyển. Linh lực của Ngũ Mạch Chi Địa bắt đầu dần dần hồi phục, những mảnh mai rùa vỡ vụn khẽ thì thầm trong gió, tựa như đang kể về sự tái sinh của Quy Linh Chi Đạo. Trần Tích đứng giữa Huyền Quy Lĩnh, cảm nhận từng nhịp đập của Ngũ Mạch Chi Địa. Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực chảy xuôi không ngừng trong cơ thể hắn, tựa như đang cộng hưởng với cả đất trời.
Thế nhưng, nội tâm của hắn lại không hề nhẹ nhõm vì thắng lợi.
Quy Linh ý chí thì thầm nơi sâu thẳm trong thức hải của hắn: “Ngũ mạch tuy đã quy về một mối, nhưng sự cân bằng thật sự vẫn chưa vững chắc. Kẻ thừa kế của Quy Linh Chi Đạo, sứ mệnh của ngươi vẫn chưa hoàn thành.”
Trần Tích ngẩng đầu nhìn về phía xa. Ngũ Mạch Chi Địa tuy đã hồi phục, nhưng giữa đất trời vẫn còn sót lại một luồng khí tức khác thường — đó là dư âm của Hắc Ám Chi Lực, tuy đã bị phong ấn nhưng vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Hắn biết, kẻ địch thật sự chưa hề ngã xuống, mà đang ẩn náu ở một nơi sâu hơn, chưa ai biết tới, chờ đợi cơ hội phản công.
“Hắc Ám Chi Lực chưa thật sự bị tiêu diệt,” Bách Phu Trưởng đứng bên cạnh hắn, giọng điệu ngưng trọng, “Nguồn gốc của chúng có lẽ vẫn còn ẩn giấu trong những vết nứt sâu hơn của thiên địa.”
Trần Tích gật đầu, Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực chậm rãi lưu chuyển trong cơ thể, Ngũ Mạch Chi Lực giao thoa, hóa thành một đạo quang văn màu vàng kim hiện lên trên trán hắn. Hắn nhắm mắt lại, Quy Linh ý chí lan tỏa ra, cảm nhận những dao động bất thường giữa đất trời.
Bỗng nhiên, phù văn trên quy xác thạch bia khẽ rung động, một đạo hư ảnh Quy Linh màu vàng kim từ từ hiện ra, thanh âm trầm thấp mà cổ xưa: “Thiên địa liệt phùng tuy đã khép lại, nhưng Hắc Ám Chi Lực vẫn còn sót lại. Nếu không trừ tận gốc, Ngũ Mạch Chi Địa sớm muộn gì cũng sẽ lại rơi vào hỗn loạn.”
Trần Tích mở mắt, ánh nhìn kiên định: “Ta phải đến nơi sâu hơn trong thiên địa liệt phùng, triệt để chấm dứt Hắc Ám Chi Lực.”
Bách Phu Trưởng nhíu mày: “Ngươi đã từng vào sâu trong thiên địa liệt phùng một lần, sức mạnh ở đó vượt xa sức tưởng tượng của ngươi. Nếu lại vào trong, e rằng…”
“Đây là thử thách mà ta phải đối mặt,” Trần Tích ngắt lời ông, giọng điệu bình tĩnh nhưng đanh thép, “Kẻ thừa kế chân chính của Quy Linh Chi Đạo phải một mình đối mặt với bóng tối.”
Bách Phu Trưởng im lặng giây lát, cuối cùng gật đầu: “Nếu ngươi đã quyết, ta sẽ ở ngoài tiếp ứng. Nhưng hãy nhớ, đừng ở lại quá lâu.”
Trần Tích khẽ mỉm cười, xoay người bước một bước, thân hình lập tức biến mất tại chỗ.
Nơi sâu thẳm của thiên địa liệt phùng còn u tối hơn những gì hắn từng thấy, tựa như ngay cả ánh sáng cũng không thể xuyên qua. Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực lưu chuyển trong cơ thể hắn, hóa thành một lớp màn chắn màu vàng kim, từ từ đẩy lùi Hắc Ám Chi Lực xung quanh. Tuy nhiên, càng đi sâu, khí tức hắc ám càng thêm nồng đậm, phảng phất như có một sự tồn tại cổ xưa nào đó đang say ngủ, chờ được đánh thức.
“Kẻ thừa kế của Quy Linh Chi Đạo…” một giọng nói trầm thấp vang lên trong bóng tối, mang theo vài phần mỉa mai và chế nhạo, “Ngươi lại dám đặt chân đến nơi này lần nữa sao?”
Ánh mắt Trần Tích ngưng lại, Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực tức thì bùng nổ, Ngũ Mạch Chi Lực đan vào nhau thành một cột sáng màu vàng kim, soi rọi bóng tối phía trước. Hắn nhìn thấy một thân ảnh méo mó từ từ hiện ra, đó là một hư ảnh được ngưng tụ từ bóng tối thuần túy, tỏa ra khí tức khiến người ta tim đập chân run.
“Ngươi là… bản nguyên của Hắc Ám Chi Lực?” Trần Tích trầm giọng hỏi.
“Ta là… cũng là cái bóng của Quy Linh Chi Đạo các ngươi,” hắc ảnh từ từ lên tiếng, âm thanh như vọng về từ vực thẳm vô tận, “Quy Linh Chi Đạo gìn giữ sự cân bằng của đất trời, còn ta chính là nguồn gốc của sự mất cân bằng đã bị lãng quên.”
Trần Tích khẽ nhíu mày: “Ngươi rốt cuộc là thứ gì?”
“Ta là mặt còn lại của Quy Linh Chi Đạo,” hắc ảnh chậm rãi áp sát, “Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực tuy có thể điều hòa ngũ mạch, nhưng không thể xóa sổ hoàn toàn bóng tối. Bởi vì bóng tối, vốn là một phần của đất trời.”
Trần Tích im lặng một lúc, Quy Linh ý chí thì thầm trong thức hải của hắn: “Hắn nói không sai. Giữa đất trời, vốn tồn tại sự cân bằng giữa ánh sáng và bóng tối. Nếu cưỡng ép xóa sổ bóng tối, ngược lại sẽ phá vỡ sự cân bằng.”
“Cho nên, ngươi sẽ không thật sự tiêu diệt được ta,” hắc ảnh cười khẩy, “Ngươi chỉ có thể phong ấn ta, mà phong ấn thì sẽ có ngày bị phá vỡ.”
Ánh mắt Trần Tích trở nên lạnh lùng: “Vậy thì, ta sẽ dùng Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực, phong ấn ngươi triệt để bên ngoài đất trời, vĩnh thế không được trở về.”
Hắc ảnh cười lạnh một tiếng: “Ngươi thật sự cho rằng, Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực đủ sức làm được điều đó?”
Lời còn chưa dứt, Hắc Ám Chi Lực đã tức khắc cuộn trào, hóa thành vô số sợi xích đen kịt lao về phía Trần Tích. Trần Tích ánh mắt lạnh băng, Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực lập tức bùng nổ, Ngũ Mạch Chi Lực giao thoa tạo thành một lớp màn chắn màu vàng kim, chặn đứng toàn bộ đòn tấn công của hắc ảnh.
Tuy nhiên, sức mạnh của hắc ảnh vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực tuy có thể áp chế bóng tối, nhưng không thể hoàn toàn tiêu diệt nó. Trần Tích cảm nhận được sức mạnh trong cơ thể đang không ngừng bị bào mòn, Quy Linh chi hồn cũng bắt đầu âm ỉ đau nhói.
“Quy Linh Chi Đạo, không phải công, không phải thủ, mà là gìn giữ sự cân bằng của đất trời,” Quy Linh ý chí lại thì thầm trong thức hải hắn, “Muốn triệt để phong ấn Hắc Ám Chi Lực, phải dẫn dắt thiên địa pháp tắc, khiến nó quay về trạng thái cân bằng.”
Trần Tích nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của thiên địa liệt phùng. Hắn phát hiện ra, sức mạnh của hắc ảnh tuy lớn, nhưng không phải hỗn loạn vô trật tự, mà lại liên kết chặt chẽ với thiên địa pháp tắc. Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực muốn phong ấn nó triệt để, thì phải cộng hưởng với thiên địa pháp tắc, dẫn dắt nó đến sự cân bằng thật sự.
Hắn từ từ mở mắt, Ngũ Mạch Chi Lực chậm rãi thu lại, Quy Linh chi hồn hóa thành một làn sóng vô hình, hòa vào trong thiên địa pháp tắc. Trong khoảnh khắc, Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực cộng hưởng cùng thiên địa pháp tắc, ánh sáng vàng kim tức thì lan tỏa, từ từ nuốt chửng sức mạnh của hắc ảnh.
“Không… Ngươi không thể…” Hắc ảnh gào lên tiếng gầm giận dữ cuối cùng, nhưng đã không thể ngăn cản sự dẫn dắt của Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực.
Ánh sáng vàng kim bao bọc hoàn toàn hắc ảnh, sau đó từ từ chìm xuống nơi sâu nhất của thiên địa liệt phùng. Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực cũng theo đó mà thu lại, thiên địa liệt phùng chậm rãi khép kín, cả không gian trở lại yên tĩnh.
Trần Tích đứng tại chỗ, cảm nhận được sự lột xác hoàn toàn của Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực trong cơ thể. Ngũ Mạch Chi Lực đã triệt để quy về một mối, Quy Linh chi hồn hóa thành Quy Linh ý chí thật sự, hòa làm một với linh hồn của hắn.
“Ta… đã làm được,” hắn khẽ nói.
Quy Linh ý chí chậm rãi chảy trong thức hải, mang theo một tia vui mừng: “Ngươi đã thật sự nắm giữ được bản nguyên chi lực của Quy Linh Chi Đạo. Từ nay về sau, ngươi chính là kẻ thừa kế chân chính của Quy Linh Chi Đạo.”
Trần Tích ngẩng đầu nhìn lên trời, phù văn trên quy xác thạch bia từ từ sáng lên, một đạo hư ảnh Quy Linh màu vàng kim hiện ra, thanh âm trầm thấp mà cổ xưa: “Ngũ mạch quy nhất, Quy Linh tái sinh. Sự cân bằng của đất trời, sẽ do ngươi bảo vệ.”
Hắn khẽ gật đầu, Quy Linh Bổn Nguyên Chi Lực lưu chuyển trong cơ thể, Ngũ Mạch Chi Lực đã hoàn toàn dung hợp, Quy Linh chi hồn hóa thành Quy Linh ý chí thật sự, hòa làm một với linh hồn của hắn.
“Từ nay về sau, ta chính là kẻ thừa kế chân chính của Quy Linh Chi Đạo,” hắn trầm giọng nói.
Hư ảnh Quy Linh từ từ tan biến, đất trời trở lại yên bình.
Và một thời đại mới thuộc về Quy Linh Chi Đạo, đã thực sự bắt đầu.