Chương 513: Nỗi nhớ thầy lúc xưa cùng khốn khó năm cũ | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 03/06/2026
Gió lạnh rít gào qua khe núi, mang theo hơi thở buốt giá của mùa đông vĩnh cửu. Dịch Khôi đứng trên đỉnh cao, tà áo đen bay phần phật trong gió, ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây mù che lấp những ký ức cũ kỹ.
Năm xưa, giữa những ngày tháng khốn khó nhất, có một bóng hình luôn đứng chắn trước mặt hắn, dùng đôi vai gầy guộc chống đỡ cả một bầu trời sụp đổ. Những lời dạy bảo nghiêm khắc, những lần phạt đứng dưới mưa tuyết, giờ đây đều hóa thành nỗi hoài niệm khắc cốt ghi tâm.
“Sư phụ, người từng nói tu hành là để thoát khỏi luân hồi, nhưng nếu tâm không còn vướng bận, liệu có còn là người?” Dịch Khôi khẽ mở miệng, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa một tia run rẩy khó nhận ra.
Lục Chiêu Chiêu đứng phía sau, nhìn bóng lưng cô độc ấy mà lòng dâng lên một nỗi xót xa khôn tả. Nàng biết, vị cường giả danh chấn thiên hạ này thực chất vẫn luôn mang theo gánh nặng của quá khứ, một quá khứ đầy rẫy những vết sẹo chưa bao giờ lành.
Lý Ổn bước đến bên cạnh, thở dài một tiếng: “Chu Tiên Sinh cả đời thanh cao, ông ấy chọn con đường đó là để thành toàn cho ngươi. Đừng để tâm ma quấy nhiễu, đó không phải là điều ông ấy muốn thấy.”
Dịch Khôi không đáp, đôi mắt hắn dường như xuyên thấu qua thời gian, nhìn thấy hình ảnh Lão Hồ và Trương Thuận Tử đang vật lộn dưới dòng nước xiết để săn đuổi Uyên Lân Thú. Những ngày tháng đó tuy khổ cực, nhưng lại thuần túy đến lạ kỳ.
Trần Căn Sinh, Giang Độc Vương, hay cả những kẻ như Lưu Quải Tử, tất cả đều đã trở thành những quân cờ trong ván bài của định mệnh. Kẻ chết đi, người ở lại, cuối cùng cũng chỉ là một nắm cát bụi giữa dòng đời cuồn cuộn.
“Thế gian này, rốt cuộc ai mới là kẻ tỉnh, ai mới là người say?” Hắn tự hỏi, nhưng không có câu trả lời nào đáp lại ngoài tiếng gió gào thét qua những vách đá khô khốc.
Dịch Khôi xoay người, vẻ mặt trở lại sự lãnh khốc thường ngày. Hắn không còn là tiểu tử năm xưa cần sự che chở, mà đã là một vị tu sĩ có thể định đoạt sinh tử của vạn vật, nắm giữ quyền năng khiến kẻ khác phải khiếp sợ.
“Đi thôi, nợ cũ năm xưa, đã đến lúc phải tính toán rõ ràng rồi.”
Hắn bước đi, mỗi bước chân đều như đạp lên hư không, để lại sau lưng đỉnh núi cô độc và những ký ức về một thời khổ ải đã lùi xa vào dĩ vãng. Con đường phía trước vẫn mịt mù, nhưng tâm hắn đã định, không gì có thể lay chuyển.