Chương 520: Người cũ lo nghĩ nhìn mầm non kiêu ngạo | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 10/06/2026
Chương 520: Cố nhân sầu nhìn mầm non kiêu ngạo.
Gió sông thổi lồng lộng, mang theo hơi nước lành lạnh tạt vào mặt.
Trần Căn Sinh đứng trên mỏm đá cao, bóng dáng gầy gò đơn độc giữa trời đất bao la. Lão nheo mắt nhìn về phía xa, nơi những luồng linh khí đang dao động mãnh liệt trên mặt nước.
Ở đó, Trần Cảnh Ý đang cùng đám thanh niên trong tộc diễn luyện trận pháp. Những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy tự tin, khí thế bừng bừng như mặt trời ban trưa, không chút che giấu sự sắc sảo của mình.
“Ầm!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt sông bị linh lực chấn khai, sóng nước văng tung tóe thành ngàn vạn giọt lệ bạc. Trần Cảnh Ý đứng trên đầu sóng, tay cầm trường thương, oai phong lẫm liệt, khí thế áp đảo cả một vùng không gian.
Trần Căn Sinh nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi sầu muộn khó tả.
Lão nhớ về thời của mình, khi ấy tu hành gian nan trắc trở, mỗi một bước tiến đều phải trả giá bằng máu và mạng sống. Những quy củ nghiêm ngặt, những lễ nghi tôn ti luôn được đặt lên hàng đầu như những xiềng xích vô hình.
Nhưng hiện tại, đám “mầm non” này thiên phú kinh người, lại được hưởng tài nguyên dồi dào, khiến chúng trở nên kiêu ngạo vô cùng. Chúng không còn coi trọng những kinh nghiệm xương máu của tiền nhân, chỉ tin vào sức mạnh tuyệt đối và bản lĩnh của chính mình.
“Thời đại đã thay đổi thật rồi sao?” Trần Căn Sinh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc nhanh chóng tan biến vào hư không.
Lão thấy mình như một gốc cây già cỗi, đứng nhìn những mầm non xanh tốt đang vươn mình mạnh mẽ, che khuất cả ánh sáng của lão. Sự ngông cuồng của chúng, sự nhiệt huyết đến mức cực đoan của chúng, khiến lão cảm thấy mình thật lạc lõng giữa dòng đời cuộn chảy.
Giang Độc Vương từ phía sau bước tới, vỗ vai lão, thở dài: “Căn Sinh, tre già măng mọc, đó là lẽ thường tình của tạo hóa. Chúng ta có lo lắng cũng chẳng thể xoay chuyển được gì.”
Trần Căn Sinh không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn Trần Cảnh Ý đang thu thương đứng dậy giữa những tiếng reo hò tán thưởng vang dội của đám đồng môn.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng sông nước, kéo dài bóng của những kẻ cũ kỹ trên nền đất lạnh lẽo.
Nỗi sầu của cố nhân, có lẽ chỉ có sóng nước giang hồ mới thấu hiểu hết được.