Chương 522: Rượu đục, hoàng hôn phôi pha, khóc cho sự sống và cái chết | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 11/06/2026
Ánh tà dương đỏ rực như máu, nhuộm thắm cả một vùng chân trời xa tắp. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi vị của cát bụi và cả sự thê lương của một thời đại vừa khép lại.
Trên sườn núi hoang vắng, Trần Căn Sinh lặng lẽ ngồi đó, trước mặt là mấy vò rượu đục. Lão không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn về phía những nấm mồ mới đắp, nơi những người bằng hữu và cả những kẻ thù cũ giờ đây đều đã hóa thành cát bụi.
Dịch Khôi đứng cách đó không xa, thanh kiếm trong tay vẫn còn vương chút hàn ý. Hắn nhìn bóng lưng cô độc của lão nhân, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Tu hành ngàn năm, cuối cùng cũng chỉ là một chén rượu nhạt dưới ánh hoàng hôn này sao?
Lục Chiêu Chiêu nhẹ nhàng bước tới, tà áo trắng bay trong gió như một đóa hoa lê cô độc. Nàng nhìn những vò rượu trên mặt đất, khẽ thở dài: “Tiền bối, người đã ngồi đây ba ngày rồi.”
Trần Căn Sinh không quay đầu lại, giọng nói khàn đặc như tiếng lá khô cọ xát: “Rượu này tuy đục, nhưng lại có thể làm ấm lòng người. Thế gian này, kẻ sống thì đau khổ, người chết thì tiêu diêu. Ngươi nói xem, rốt cuộc là ai đáng thương hơn?”
Lý Ổn đứng phía sau, đôi mắt trầm mặc. Hắn nhớ về những ngày còn ở cùng Lý Thiền, nhớ về Lão Hồ và Chu Tiên Sinh. Những gương mặt ấy giờ đây chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ, tan biến theo mây khói.
“Sống hay chết, chẳng qua cũng chỉ là một vòng luân hồi.” Lý Ổn lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về thiên đạo.
Trần Căn Sinh cười khổ, nâng vò rượu lên dốc cạn. Rượu tràn ra khóe miệng, thấm ướt cả chòm râu bạc trắng. Lão khóc, nhưng không có nước mắt, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào hòa cùng tiếng gió rít qua khe đá.
Uyên Lân Thú nằm phủ phục bên cạnh, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ u buồn. Nó dường như cũng cảm nhận được sự bi thương đang bao trùm lấy không gian này. Đạp Lãng Giao và Xích Chân Lân Long cũng im lìm, không còn vẻ uy phong lẫm liệt thường ngày.
Giang Độc Vương và Lưu Quải Tử đứng từ xa quan sát, không ai dám tiến lại gần để phá vỡ bầu không khí ấy. Trần Cảnh Ý và Kỳ Thiên Du cũng lặng lẽ cúi đầu, tưởng niệm những linh hồn đã khuất.
Trương Thuận Tử cầm một nén nhang, run rẩy cắm xuống trước mộ của Trần Văn Toàn. Hắn lẩm bẩm điều gì đó, có lẽ là những lời hứa hẹn chưa kịp thực hiện, hoặc là một lời tạ lỗi muộn màng.
Tô Thanh Uyển đứng cạnh Uyên Lân Lão Nhân, ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía chân trời. Nàng biết rằng, sau buổi chiều hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Những ân oán tình thù rồi sẽ bị thời gian vùi lấp, chỉ còn lại nỗi cô đơn vĩnh hằng của những kẻ trường sinh.
Trần Mộc và Trần Thanh Vân đứng cạnh nhau, hai huynh đệ không nói lời nào, nhưng bàn tay nắm chặt đã nói lên tất cả. Giang Quy Tiên và Tôn Hiền cũng trầm mặc, mỗi người đều mang trong mình một tâm sự riêng.
Lão Mã dắt con ngựa già đi ngang qua, tiếng lục lạc leng keng phá tan sự tĩnh lặng của nghĩa trang. Lão nhìn Trần Căn Sinh, rồi lại nhìn ánh tà dương đang dần tắt, khẽ lắc đầu.
“Trần gian một giấc mộng, tỉnh dậy đã bạc đầu.”
Trần Căn Sinh buông vò rượu xuống, đứng dậy phủi sạch bụi trần trên áo. Lão nhìn về phía xa, nơi bóng tối đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng.
“Đi thôi, rượu đã cạn, người cũng đã đi xa. Chúng ta còn phải tiếp tục bước tiếp trên con đường này.”
Dưới ánh hoàng hôn tàn tạ, những bóng người cô độc dần khuất xa, để lại sau lưng một vùng đất hoang tàn và những nấm mồ lặng lẽ dưới gió sương.