Chương 524: Thiên đạo sổ sách bị xóa một dòng | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 13/06/2026
Chương 524: Thiên Đạo Chướng Bộ, Một Bút Xóa Sạch
Trần Cảnh Ý đứng lặng lẽ trước hư không, trước mặt hắn là một cuốn sổ cũ kỹ, tỏa ra hơi thở tang thương và cổ quái. Đó chính là Thiên Đạo Chướng Bộ, nơi ghi chép mọi nợ nần, nhân quả và vận mệnh của chúng sinh trong thiên địa.
Hắn cầm lấy cán bút, ngòi bút thấm đẫm mực đen đặc quánh như bóng tối vĩnh hằng. Ánh mắt hắn bình thản, không một chút gợn sóng, như thể việc hắn sắp làm chỉ là một chuyện nhỏ nhặt thường ngày.
“Nhân quả thế gian, vốn là xiềng xích.”
Hắn khẽ lẩm bẩm, thanh âm lạnh lùng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ngòi bút hạ xuống, một nét gạch ngang dứt khoát hiện ra trên trang giấy.
Ngay lập tức, một cái tên rực sáng trên sổ bỗng chốc mờ đi rồi biến mất hoàn toàn. Cùng lúc đó, ở một nơi xa xôi, một sợi tơ nhân quả vô hình đang quấn chặt lấy một sinh linh bỗng nhiên đứt đoạn, tan biến vào hư không.
Trần Cảnh Ý không dừng lại, ngòi bút của hắn liên tục đưa đi. Mỗi một nét bút là một đoạn nhân quả bị xóa bỏ, là một kiếp nạn bị triệt tiêu.
Sấm sét bắt đầu cuồng nộ trên bầu trời, thiên đạo dường như cảm nhận được sự khiêu khích của kẻ phàm trần. Những luồng điện tím ngắt xé toạc màn đêm, giáng xuống như muốn nghiền nát kẻ dám cả gan thay đổi sổ sách của trời đất.
Tuy nhiên, Trần Cảnh Ý vẫn đứng vững như bàn thạch. Tà áo bay phấp phới trong cuồng phong, nhưng bóng lưng hắn lại cô độc và kiêu ngạo đến lạ thường.
“Trời muốn ta trả, ta không trả. Trời muốn ta chết, ta không chết.”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên những đám mây đen kịt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Một bút cuối cùng hạ xuống, xóa sạch cái tên của chính mình trên trang sổ cuối cùng.
Thiên địa rung chuyển, vạn vật im tiếng. Trong khoảnh khắc đó, Trần Cảnh Ý cảm thấy một sự nhẹ nhõm chưa từng có. Những xiềng xích vô hình trói buộc linh hồn hắn suốt bấy lâu nay đã hoàn toàn tan rã.
Lục Chiêu Chiêu đứng từ xa, nhìn bóng lưng cô độc của hắn mà lòng thắt lại. Nàng biết, kể từ giây phút này, hắn đã không còn thuộc về thế giới này nữa. Hắn đã vượt ra ngoài quy tắc, trở thành một tồn tại mà ngay cả thiên đạo cũng không thể khống chế.
“Cảnh Ý…”
Nàng khẽ gọi, nhưng tiếng gọi ấy nhanh chóng bị tiếng gió gào thét nuốt chửng.
Trần Cảnh Ý quay lại, nhìn nàng một cái. Ánh mắt ấy vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng sâu trong đó dường như có một tia ấm áp thoáng qua rồi biến mất. Hắn phất tay, Thiên Đạo Chướng Bộ hóa thành tro bụi, tan biến vào hư vô.
Mọi nợ nần đã xóa, mọi nhân quả đã đoạn. Từ nay về sau, hắn chính là chủ nhân duy nhất của vận mệnh mình.
Giang Quy Tiên đứng trên đỉnh núi, chứng kiến cảnh tượng kinh tâm động phách này, chỉ biết thở dài một tiếng. Lão biết, một thời đại mới đã bắt đầu, và kẻ mở đường chính là người thanh niên mang theo sự ngông cuồng và lạnh lùng tột độ kia.
Gió ngừng thổi, mây ngừng bay. Thế gian lại trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng trong bóng tối, những quy tắc cũ kỹ đã bắt đầu sụp đổ.