Chương 7149: Sư đồ vọng tưởng tan biến | Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần - Cập nhật ngày 15/02/2026

Toàn bộ Tiểu Thần Tàng Tinh Hệ quỳ rạp một mảnh, không ngừng dập đầu bái lạy.

Sau khi bắt giữ đám người này và phong ấn vào Vĩnh Sinh Thế Giới Thành, Lý Thiên Mệnh lại lấy riêng Trụ Thần bản nguyên của Thái Tố và Hồng Nhan ra.

Thực tế, bọn họ vẫn luôn bị Lý Thiên Mệnh mang theo bên người, vừa rồi đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình cường giả Huyễn Thiên Đế Tộc bị tiêu diệt từ đầu đến cuối.

Khóe miệng Lý Thiên Mệnh khẽ nhếch, nở nụ cười nhạt: “Chẳng phải nói Huyễn Thiên Đế Tộc các người có thể giết con dân của ta sao? Chẳng phải muốn dùng con dân của ta để uy hiếp ta sao? Sao cường giả Huyễn Thiên Đế Tộc các người lại vô dụng đến thế?”

Lúc này, Thái Tố và Hồng Nhan đối mặt với kết cục thảm bại đều đã ngây dại. Trước lời nói của Lý Thiên Mệnh, nhất thời bọn họ không thốt nên lời.

Một lúc lâu sau, Hồng Nhan mới không dám tin mà thốt lên: “Làm sao có thể! Cường giả Huyễn Thiên Đế Tộc ta dốc toàn lực ra quân, vậy mà không hạ nổi một Tiểu Thần Tàng Tinh Hệ nhỏ bé?”

“Huyễn Thiên Đế Tộc ta cứ như vậy mà toàn quân bị diệt sao?”

“Lý Thiên Mệnh! Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi hủy hoại Huyễn Thiên Đế Tộc ta, nhất định sẽ phải hối hận. Bây giờ thả bọn họ ra vẫn còn kịp, đừng để bản thân lầm đường lạc lối!”

“Ta rất rõ mình đang làm gì. Đầu tiên ta bị ám sát, kẻ thủ ác thất bại lại tiếp tục truy sát ta, thậm chí còn muốn dùng gian kế ép ta vào khuôn khổ.” Lý Thiên Mệnh cười như không cười: “Chỉ là, ta không ngoan ngoãn đi theo kịch bản của bọn chúng, vượt ra ngoài tầm kiểm soát, cho nên có vài kẻ đã cuống cuồng lên rồi.”

“Ngươi đừng có đắc ý, Lý Thiên Mệnh ngươi chẳng qua là vận khí tốt mà thôi, vừa vặn gặp được Vĩnh Hằng Đế Thú mới giúp các ngươi lật ngược thế cờ. Nếu không có nó, các ngươi đã sớm thua rồi!” Thái Tố lạnh giọng nói.

“Không có Vĩnh Hằng Đế Thú ra tay, ngươi chẳng là cái thá gì cả! Chúng ta bại rồi, nhưng chỉ là bại trước vận khí, chứ không phải bại dưới tay Lý Thiên Mệnh ngươi!” Hồng Nhan cũng gắt gao nói.

Lý Thiên Mệnh cười cười: “Nếu các người muốn tự an ủi mình như vậy để bào chữa cho thất bại thì ta cũng không ngăn cản. Nhưng hiện tại các người là kẻ bại trận, tính mạng đều nằm trong tay ta, các người cũng nên suy nghĩ cho kỹ.”

“Ngươi đang uy hiếp chúng ta sao?” Thái Tố không thể tin nổi hỏi.

“Đây chỉ coi là nhắc nhở, nhưng ngươi muốn hiểu là uy hiếp cũng được. Dù sao quyền chủ động hiện giờ đang nằm trong tay ta, các người đừng có nhầm lẫn về tình cảnh của mình.” Lý Thiên Mệnh cười lạnh.

“Từ khi gánh vác trách nhiệm đi tới Đại Thần Tàng Tinh Hệ, chúng ta đã không nghĩ đến việc sẽ sống sót. Nhưng những người khác của Huyễn Thiên Đế Tộc, ngươi không động vào được, ngươi không có tư cách đó!” Thái Tố lạnh lùng nói.

“Tư cách? Ta bảo vệ cương thổ của mình, bảo vệ tính mạng của chính mình một cách chính đáng, cần cái tư cách gì?” Lý Thiên Mệnh cười lạnh.

“Biết bao nhiêu người giữ chức vụ cao trong Thiên Đế Tông, bao nhiêu Thánh Đế, Thái Thượng Đế Tổ và Quang Niên Lão Tổ, ngươi không có quyền xử trí. Một tên Đại Tổng Đốc cỏn con như ngươi mà muốn lấy dưới phạm trên, quyết định sinh tử của chúng ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!” Hồng Nhan băng lãnh nói.

“Nếu đúng như lời các người nói, Lý Thiên Mệnh ta đáng lẽ phải để các người ức hiếp sao? Hiện tại ta còn sống, giả sử ta thật sự đã chết, chẳng lẽ Thiên Đế Tông còn đứng ra chủ trì công đạo cho ta? Nói cho cùng, hạng quyền quý như Huyễn Thiên Đế Tộc các người đều mang cái logic của kẻ cướp. Khi có lợi thì cho rằng đó là điều hiển nhiên, khi lợi ích bị tổn hại thì lại lôi cái gọi là công đạo ra để ép người, thật khiến kẻ khác buồn nôn.” Lý Thiên Mệnh nhíu mày.

“Dù thế nào đi nữa, ngươi cũng phải trở về Thiên Đế Tông, giao hết thảy cho Lý Thị Đế Tộc quyết định. Nếu ngươi tự ý giết người, chính là không coi tôn ti trật tự trong Thiên Đế Tông ra gì, là bất kính với pháp quy của Thiên Đế Tông!” Thái Tố quát lạnh.

Khương Phi Lăng nghe vậy liền cười lạnh, nàng chậm rãi nói: “Huyễn Thiên Đế Tộc thật khá khen, các người chẳng qua là muốn nâng tầm những chuyện ngu xuẩn mà tộc mình đã làm lên mức tông môn, lên mức Lý Thị Đế Tộc mà thôi. Như vậy là mong chờ có thể mượn ngoại lực để ra mặt giúp các người sao?”

“Ngươi chỉ là một kẻ ngoại đạo đối với Thiên Đế Tông, mà Lý Thiên Mệnh cũng chỉ là một con rối bị kẻ ngoại đạo khống chế. Huyễn Thiên Đế Tộc ta đi theo Lý Thị Đế Tộc lập biết bao công lao, sự lựa chọn của Lý Thị Đế Tộc đối với hai bên là quá rõ ràng. Nếu các ngươi thật sự muốn đối đầu với Thiên Đế Tông, vậy thì cứ thử xem!” Hồng Nhan lạnh giọng.

Thái Tố hướng về phía Lý Thiên Mệnh giận dữ hét lên: “Nếu ngươi còn không thả người, Lý Thị Đế Tộc tuyệt đối sẽ ra tay, toàn bộ Thiên Đế Tông cũng sẽ lên án các ngươi. Cậy vào thế lực bên ngoài để đánh bại Huyễn Thiên Đế Tộc, làm tổn thương cường giả toàn tộc ta, làm lung lay căn cơ của một tộc, không khác gì làm tổn hại đến nền móng của Thiên Đế. Đây tuyệt đối là trọng tội tày trời, ngươi gánh không nổi đâu!”

Mà Lý Thiên Mệnh đối mặt với những lời uy hiếp này, thần sắc gần như không đổi.

Cuối cùng, hắn thản nhiên nói: “Nghỉ ngơi đi, với những kẻ đã mất đi lý trí, ta không còn gì để nói.”

Dứt lời, hai khối Trụ Thần bản nguyên cũng bị Khương Phi Lăng ném vào Vĩnh Sinh Thế Giới Thành như ném rác rưởi.

Tình nghĩa sư đồ vốn có, không ngờ lại đi đến bước đường cuồng loạn như hôm nay, không khỏi khiến người ta cảm thán.

Thế nhưng ai đúng ai sai trong chuyện này thực ra đã rất rõ ràng. Ngay từ đầu, Thái Tố và Hồng Nhan đã không phải vì muốn nhận Lý Thiên Mệnh làm đồ đệ mà đến.

Hai vị Đại Đế Sư dưới gối không con, lại chưa từng thu đồ, sau khi nhận một đệ tử thiên tài, tự nhiên sẽ hết mực yêu thương và vui vẻ tiếp cận.

Sự phát triển như vậy cũng phù hợp với dự đoán của mọi người, hoàn toàn không khiến ai nghi ngờ.

Cho nên, hai người bọn họ cũng chỉ là những công cụ được nội bộ Huyễn Thiên Đế Tộc tuyển chọn kỹ lưỡng để tiếp cận Lý Thiên Mệnh mà thôi.

Sau khi thu hồi Trụ Thần bản nguyên của hai người, xung quanh cũng dần yên tĩnh trở lại.

Khương Phi Lăng nhìn về phía Lý Thiên Mệnh, khẽ mỉm cười: “Vậy bây giờ thì sao? Có muốn đưa đám cường giả Huyễn Thiên Đế Tộc này tới cho Tiểu Ngư không?”

Lý Thiên Mệnh trầm ngâm một hồi, rồi nói tiếp: “Ta quả thực có ý định này, nhưng hết thảy không cần vội, phải chờ một chút đã.”

“Sao vậy? Còn có tình huống gì nữa à?” Toại Thần Diệu hóa thân thành Hỗn Độn Kiếm Cơ, tò mò hỏi.

“Ta vẫn chưa chắc chắn liệu Vĩnh Hằng Thiên Đế đã biết chuyện xảy ra ở Tiểu Thần Tàng Tinh Hệ hay chưa.” Lý Thiên Mệnh có chút do dự, nói tiếp: “Đến giờ hắn vẫn chưa lộ diện. Trước đó ta suy đoán hắn sẽ tới Thần Tàng Tinh Hệ, nhưng lại không thấy tăm hơi. Ta thậm chí còn nghi ngờ hắn đang ẩn nấp trong bóng tối, tận mắt chứng kiến tất cả những chuyện này…”

“Lão già trong miệng Tiểu Cửu sẽ làm đến mức này sao? Hơn nữa ngay cả Ngân Trần cũng không phát hiện ra, nói không chừng hắn căn bản không tới đâu.” Toại Thần Diệu suy tư nói.

Lý Thiên Mệnh nghe vậy liền lắc đầu: “Khó nói lắm, dù sao đối phương cũng có thực lực cực kỳ cường đại, hơn nữa cái gọi là tộc ‘Tiểu Trộm Thiên’ kia không biết có năng lực đặc thù nào khác hay không, vẫn nên cẩn thận thì hơn. Nếu bây giờ ta giết sạch đám người Huyễn Thiên Đế Tộc này, Lý Thị Đế Tộc tuyệt đối sẽ không ngồi yên mặc kệ.”

Lúc này, Cực Quang cũng bước ra, nàng gật đầu nghiêm túc nói: “Những gì Thái Tố và Hồng Nhan nói thực ra có phần đúng. Nói cho cùng, Huyễn Thiên Đế Tộc là người nhà của Lý Thị Đế Tộc, còn Thiên Mệnh lại thuộc về người ngoài.”

“Người ngoài sao? Nhưng Tiểu Lý Tử là đệ tử Thiên Đế Tông mà, thậm chí hắn còn đang giữ chức Đại Tổng Đốc.” Toại Thần Diệu không hiểu hỏi.

“Không giống nhau đâu. Đối với Thiên Đế Tông mà nói, gốc rễ của Thiên Mệnh không nằm ở đó, bất kể giữ chức vụ gì cũng vô dụng. Mà bối cảnh của Thiên Mệnh trong mắt bọn họ, chính là Lăng Nhi, cũng không thuộc về Thiên Đế Tông. Hiện tại giết người của Huyễn Thiên Đế Tộc, có thể bị hiểu lầm là Lăng Nhi đang làm suy yếu lực lượng chiến đấu cao tầng của Thiên Đế Tông. Nếu bị kẻ có tâm thêu dệt, cũng có thể biến thành mưu phản thực sự!” Ánh mắt Cực Quang trở nên nghiêm trọng.

“Mưu phản? Nghiêm trọng đến vậy sao?” Toại Thần Diệu kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Mà Lý Thiên Mệnh lúc này lại gật đầu, nói: “Cô cô nói không sai, điều ta lo lắng cũng chính là cái này. Nói cho cùng vẫn là vấn đề lập trường của ta. Nếu ta không có bối cảnh thì không thể đứng vững ở Thiên Đế Tông, mà nếu ta có bối cảnh, nhưng bối cảnh này lại không đến từ Thiên Đế Tông, thì sẽ rơi vào một tình cảnh lúng túng. Cứ như vậy, cho dù ta có thực lực, có thiên phú, có thể tranh thủ được một chút địa vị, nhưng tầng lớp cao tầng thực sự thì ta lại không cách nào chen chân vào được.”

Quay lại truyện Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Bảng Xếp Hạng

第580章 第521章 這不如給你……

Minh Long - Tháng 4 4, 2026

Chương 837: Thời đại đại hải trình!

Chương 350: Thay Đánh

Đạo Tam Giới - Tháng 4 4, 2026