Chương 504: Lão tù trưởng mời bàn về việc trừ ma | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 25/05/2026
Gió đêm hiu hắt, mang theo hơi lạnh thấu xương lướt qua những tán lá xào xạc. Trong đình viện vắng lặng, không khí dường như đông đặc lại bởi sát ý vô hình.
Đồ Ông ngồi trầm mặc bên bàn đá, mái tóc bạc phơ xõa xuống vai, đôi mắt già nua nhưng tinh anh tựa như có thể nhìn thấu mọi sự huyền cơ trên đời. Lão khẽ nâng chén trà, hơi nước mờ ảo che khuất khuôn mặt đầy những nếp nhăn của năm tháng.
Lý Thiền đứng cách đó không xa, dáng người thanh mảnh như một thanh kiếm báu giấu trong bao, khí chất thanh lãnh thoát tục. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang vần vũ, báo hiệu một cơn bão tố sắp ập đến.
“Lý tiểu hữu, ngươi thấy ma khí phương Bắc thế nào?” Đồ Ông phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm khàn nhưng uy nghiêm.
Lý Thiền thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt đáp: “Ma khí ngút trời, oán niệm tích tụ không tan. E rằng lần này ma tộc xuất thế không đơn giản chỉ là quấy nhiễu biên thùy.”
Đồ Ông đặt chén trà xuống, tiếng va chạm thanh thúy vang lên giữa đêm thanh vắng: “Lão phu mời ngươi đến đây, chính là vì chuyện này. Lũ ma đầu kia đã bắt đầu nhắm vào các linh mạch của nhân giới, nếu không sớm trừ khử, hậu họa khôn lường.”
Lý Thiền khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo hơn vài phần: “Tiền bối đã có kế sách gì?”
Đồ Ông đứng dậy, chắp tay sau lưng, bóng lão đổ dài trên mặt đất: “Trừ ma vệ đạo là bổn phận của kẻ tu hành. Lão phu muốn liên thủ cùng ngươi, tiến vào sào huyệt của chúng, nhổ tận gốc mầm mống tai ương này.”
Lý Thiền im lặng một thoáng, rồi khẽ gật đầu. Hắn biết rõ chuyến đi này lành ít dữ nhiều, nhưng trong lòng không hề có chút dao động.
“Nếu tiền bối đã có lòng, Lý mỗ nguyện dốc sức tương trợ.”
Dưới ánh trăng mờ nhạt, hai bóng người một già một trẻ đứng đối diện nhau. Cuộc đàm luận về việc diệt ma diễn ra ngắn gọn nhưng đầy quyết đoán, định đoạt vận mệnh của biết bao sinh linh trong những ngày sắp tới.
Gió lại nổi lên, thổi bay những cánh hoa rụng trên mặt đất, cuốn chúng vào bóng tối vô tận của màn đêm.