Chương 505: Mồ côi hiến máu trả ơn Qiu Long | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 26/05/2026
Chương 505: Cô nhi lệ huyết tạ khâu lũng
Gió lạnh rít gào qua khe núi, thổi tung mái tóc rối bời của thiếu niên. Trước mắt hắn là một nấm mồ hoang cỏ dại mọc đầy, không bia không chữ, cô tịch đến thê lương giữa đất trời hiu quạnh.
Trần Cảnh Ý quỳ sụp xuống, đôi bàn tay gầy guộc đâm sâu vào lớp đất vàng lạnh lẽo. Móng tay bật máu, nhuộm đỏ cả một mảng đất khô cằn, nhưng hắn dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn, ánh mắt chỉ còn lại sự trống rỗng đến cực hạn.
“Cha, mẹ… hài nhi đã về.”
Giọng nói của hắn khản đặc, mang theo nỗi bi thống tích tụ suốt bao năm tháng phiêu bạt nơi đất khách quê người. Từng giọt huyết lệ từ khóe mắt lăn dài, thấm vào lòng đất, như muốn gửi gắm tâm tình của kẻ cô độc đến những người đã khuất dưới suối vàng sâu thẳm.
Hắn không khóc thành tiếng, chỉ có bờ vai run rẩy và hơi thở dồn dập tiết lộ sự dao động dữ dội trong lòng. Thế gian này rộng lớn là thế, nhưng từ nay về sau, hắn chỉ còn lại một mình, đối diện với con đường tu hành đầy rẫy chông gai và máu tanh phía trước.
“Kẻ thù năm xưa, hài nhi đã dùng đầu của chúng để tế điện vong linh hai người. Nợ máu phải trả bằng máu, thiên địa chứng giám, tâm nguyện này đã hoàn.”
Trần Cảnh Ý ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng sương, sát ý ẩn hiện trong đồng tử dần tan biến, thay vào đó là một vẻ kiên định đến đáng sợ. Hắn lấy ra một bầu rượu mạnh, chậm rãi tưới lên nấm mồ, mùi rượu nồng nặc hòa quyện cùng mùi máu tươi phảng phất trong không trung.
Trời đất bao la, vạn vật tịch mịch. Giữa chốn hoang vu này, chỉ còn lại bóng dáng đơn độc của một kẻ cô nhi, dùng máu và nước mắt để tạ ơn công ơn sinh thành dưỡng dục, đoạn tuyệt với quá khứ để bước tiếp trên con đường nghịch thiên cải mệnh, không bao giờ quay đầu lại.