Chương 507: Nửa đời người, hóa ra là lời nói dối của phàm nhân | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 28/05/2026
Chương 507: Nửa đời hóa phàm mượn lời dối gạt.
Trần Mộc ngồi trước hiên nhà, nhìn ánh tà dương dần buông xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng mây khói. Gió thu se lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của lúa chín và khói bếp lẩn khuất trong không gian.
Hắn đã ở thôn nhỏ này hơn mười năm. Từ một thanh niên trai tráng, nay trên tóc đã lốm đốm sợi bạc. Người trong thôn đều gọi hắn là Trần lão đệ, chẳng ai biết rằng, người đàn ông trầm mặc ít nói này lại là một tu sĩ từng hô phong hoán vũ.
“Trần ca, lại ngồi thẫn thờ đấy à? Vào ăn cơm thôi.” Tiếng gọi của thê tử từ trong bếp vọng ra, cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
Trần Mộc đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên áo bào thô sơ, khẽ đáp: “Đến đây.”
Bữa cơm đạm bạc chỉ có vài món rau dưa và một bát canh nóng, nhưng lại mang đến cảm giác ấm áp mà suốt trăm năm tu hành hắn chưa từng cảm nhận được. Đối diện hắn là người thê tử kết tóc, dù dung nhan đã phai nhạt theo năm tháng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy vẻ dịu dàng.
Hắn biết, tất cả những thứ này chỉ là một hồi mộng cảnh, hoặc giả là một đoạn nhân duyên mà hắn mượn lời dối gạt để che đậy thiên cơ. Hóa phàm, không chỉ là sống như một người phàm, mà là phải thực sự hòa tan tâm cảnh vào hồng trần cuồn cuộn.
“Phu quân, hôm nay Trương Thuận Tử có ghé qua, nói là muốn mượn con trâu già nhà mình để cày nốt mảnh ruộng phía đông.” Thê tử vừa xới cơm vừa nói.
Trần Mộc gật đầu: “Cứ để hắn dắt đi, hàng xóm láng giềng cả, giúp được gì thì giúp.”
Trong lòng hắn thầm than, những chuyện vụn vặt này vốn dĩ chẳng đáng để tâm, nhưng nay lại trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn. Mỗi một lời nói dối về thân thế, mỗi một hành động giả làm người thường, đều là một lớp xiềng xích khóa chặt tu vi, đồng thời cũng là một loại rèn luyện tâm tính cực hạn.
Đêm về, tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài bụi cỏ. Trần Mộc nằm trên giường tre, lắng nghe nhịp thở đều đặn của thê tử bên cạnh. Hắn mở mắt nhìn lên xà nhà, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không.
Nửa đời hóa phàm, rốt cuộc là hắn đang lừa gạt thế gian, hay là đang tự lừa dối chính mình?
Trần Văn Toàn từng nói, tu tiên là nghịch thiên mà hành, nhưng hóa phàm lại là thuận theo tự nhiên. Hai con đường trái ngược, nhưng đích đến cuối cùng lại chỉ có một.
Hắn khẽ thở dài, nhắm mắt lại, để mặc cho bóng tối bao trùm. Ngày mai, hắn vẫn sẽ là Trần lão đệ của thôn nhỏ này, vẫn sẽ vác cuốc ra đồng, vẫn sẽ sống một đời bình lặng dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo mà hắn đã dày công thêu dệt.