Chương 508: Bên cửa sổ, mở lòng tâm sự với người tri kỷ | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 29/05/2026
Bên cửa sổ, ánh trăng nhạt nhòa như sương muối phủ lên vạn vật. Trần Cảnh Ý chắp tay sau lưng, bóng dáng cao gầy in dài trên mặt đất, mang theo một nỗi cô liêu khó tả.
Lục Chiêu Chiêu nhẹ nhàng bước tới, đứng cách hắn nửa bước chân. Nàng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn theo hướng mắt của hắn, nơi phương xa là mặt hồ lấp lánh ánh bạc, tĩnh lặng đến lạ thường.
“Chiêu Chiêu, nàng nói xem, tu hành rốt cuộc là vì điều gì?” Trần Cảnh Ý đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp, tan vào trong gió đêm.
Lục Chiêu Chiêu hơi khựng lại, rồi khẽ đáp: “Có người cầu trường sinh, có người cầu quyền lực, cũng có người chỉ cầu một đời bình an. Còn huynh, huynh cầu điều gì?”
Trần Cảnh Ý xoay người lại, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng như băng tuyết lúc này lại dao động. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn tìm kiếm một điểm tựa giữa dòng đời nổi trôi.
“Trước đây, ta tưởng mình cầu là đỉnh cao kiếm đạo, là sự hưng thịnh của Trần gia. Nhưng hiện tại, ta mới nhận ra, những thứ đó đều là xiềng xích.”
Hắn cười khổ một tiếng, nụ cười mang theo vài phần tự giễu: “Ta gánh vác quá nhiều, đến mức đôi khi quên mất bản thân mình thực sự muốn gì. Chỉ khi đứng trước nàng, ta mới cảm thấy mình còn là một con người bằng xương bằng thịt, chứ không phải một pho tượng gỗ vô tri.”
Lục Chiêu Chiêu nghe vậy, lòng bỗng thắt lại. Nàng hiểu rõ áp lực mà hắn phải chịu đựng, hiểu rõ cái danh hiệu thiên tài và gánh nặng gia tộc đã mài mòn tâm trí hắn đến nhường nào.
“Cảnh Ý, nếu mệt mỏi, hãy dừng lại một chút. Thế gian này rộng lớn, không chỉ có mỗi Trần gia, cũng không chỉ có mỗi con đường tu hành đầy máu và lửa kia.”
Trần Cảnh Ý tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Hắn khẽ đưa tay định chạm vào gương mặt nàng, nhưng rồi lại rụt về, chỉ thở dài một tiếng đầy u uẩn.
“Nàng là tri kỷ duy nhất của ta trong cuộc đời này. Những lời này, ta chỉ có thể nói với nàng. Dù mai này có ra sao, chỉ mong nàng đừng quên một Trần Cảnh Ý của đêm nay.”
Ánh trăng soi rọi gương mặt thanh tú của Lục Chiêu Chiêu, nàng khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định: “Ta sẽ nhớ. Dù vật đổi sao dời, ta vẫn luôn ở đây.”
Trong căn phòng yên tĩnh, hơi ấm từ lời nói như xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm trường. Hai bóng người bên cửa sổ, một cao một thấp, tựa như một bức tranh thủy mặc trầm mặc mà sâu sắc.
Trần Cảnh Ý cảm thấy gánh nặng trong lòng như vơi đi phần nào. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy gian nan, nhưng ít nhất lúc này, hắn không còn cô độc.
Gió đêm lại nổi lên, thổi qua rèm cửa, che khuất đi ánh nhìn của đôi tri kỷ. Mọi tâm tư, mọi nỗi niềm, đều đã được gửi gắm vào trong khoảnh khắc tĩnh lặng này.