Chương 510: Ẩn giấu tài năng, hòa nhập cùng người quen cũ | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 31/05/2026
Chương 510: Giấu tài trà trộn chốn hồng trần, tình cờ gặp lại cố nhân.
Trần Cảnh Ý thu liễm toàn bộ khí tức, bước đi giữa dòng người tấp nập nơi bến sông. Hắn mặc một bộ thanh y đơn giản, dáng vẻ tiêu sái nhưng không hề nổi bật, tựa như một gã thư sinh nghèo đang lãng du sơn thủy.
Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên không ngớt bên tai. Khói bếp từ những quán ăn ven đường quyện cùng mùi phù sa sông nước, tạo nên một khung cảnh nhân gian đầy hơi thở cuộc sống. Đã bao lâu rồi hắn không cảm nhận được sự náo nhiệt bình dị này?
Tu hành vốn là con đường cô độc, càng đi xa, người ta càng dễ quên đi cái gốc rễ của mình. Trần Cảnh Ý khẽ mỉm cười, ánh mắt bình thản lướt qua từng gương mặt xa lạ. Hắn đang tìm kiếm một chút tĩnh lặng giữa chốn hồng trần cuồn cuộn để mài giũa tâm cảnh.
Bỗng nhiên, bước chân hắn khựng lại. Ở một góc khuất gần bến tàu, một bóng dáng già nua đang loay hoay bên những kiện hàng nặng nề. Người đó lưng đã còng, mái tóc lốm đốm bạc, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn.
Trần Cảnh Ý nheo mắt nhìn kỹ. Gương mặt ấy, dù đã bị thời gian tàn phá, nhưng những đường nét quen thuộc vẫn khiến ký ức trong hắn trỗi dậy. Đó chẳng phải là Trương Thuận Tử sao?
Năm xưa, khi hắn còn là một thiếu niên chưa hiểu sự đời, Trương Thuận Tử chính là người đã cùng hắn trải qua những ngày tháng gian khó. Thời gian thấm thoát thoi đưa, kẻ thì đã bước lên con đường trường sinh, người lại vẫn lặn ngụp trong vòng xoáy mưu sinh cơm áo.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, đứng cách lão nhân chỉ vài bước chân. Trương Thuận Tử dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, lão quệt mồ hôi trên trán, ngẩng đầu lên với vẻ mệt mỏi.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Trương Thuận Tử ngẩn người, đôi mắt đục ngầu hiện lên vẻ nghi hoặc, rồi dần dần chuyển sang kinh ngạc tột độ. Lão lắp bắp, giọng run rẩy:
“Ngài… ngài là…”
Trần Cảnh Ý khẽ gật đầu, thanh âm ôn hòa như gió xuân:
“Thuận Tử, đã lâu không gặp.”
Trương Thuận Tử bàng hoàng, chiếc đòn gánh trên vai suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão không thể tin được, người thiếu niên năm nào giờ đây đứng trước mặt lão vẫn trẻ trung như cũ, khí chất thoát tục như tiên nhân giáng trần.
“Trần… Trần công tử? Thực sự là ngài sao?”
Trần Cảnh Ý bước tới, đưa tay đỡ lấy kiện hàng giúp lão, hành động tự nhiên như thể họ vẫn còn ở những năm tháng cũ. Hắn thở dài một tiếng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
“Là ta. Không ngờ ở nơi này lại có thể gặp lại ông.”
Giữa chốn chợ búa ồn ào, hai con người thuộc về hai thế giới khác nhau đứng lặng nhìn nhau. Một kẻ đã chạm đến đỉnh cao của tu hành, một kẻ vẫn đang vật lộn với kiếp người ngắn ngủi. Nhân duyên trên đời, quả thực là điều kỳ diệu nhất.