Chương 511: Lời trách móc bộc lộ tâm tình | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ

Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 01/06/2026

Chương 511: Lời hờn trách gửi cố nhân, giãi bày tâm tư.

Trong đình viện vắng lặng, gió đêm khẽ lướt qua rặng trúc, mang theo chút hơi lạnh thấu xương. Dịch Khôi đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng, lặng lẽ nhìn bóng dáng mảnh mai trước mặt.

Lục Chiêu Chiêu cắn chặt môi, đôi mắt vốn trong trẻo giờ đây đã phủ một tầng sương mờ. Nàng nhìn nam tử thanh lãnh như băng tuyết kia, trong lòng dâng lên một nỗi uất ức không sao tả xiết.

“Huynh rốt cuộc còn muốn lừa dối bản thân đến bao giờ?”

Giọng nói của nàng run rẩy, mang theo chút hờn dỗi lại xen lẫn sự bi thương. Từng lời thốt ra như muốn đục khoét vào sự im lặng đáng sợ giữa hai người.

Dịch Khôi không đáp, thần sắc vẫn lạnh lùng như cũ. Hắn tựa như một pho tượng đá ngàn năm, mặc cho gió mưa vùi dập cũng chẳng hề lay chuyển. Sự im lặng ấy đối với Lục Chiêu Chiêu mà nói, còn tàn nhẫn hơn cả vạn tiễn xuyên tâm.

“Thế gian này ai cũng nói huynh tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn độc lạt. Nhưng ta biết, huynh chỉ là kẻ nhát gan, không dám đối diện với chính lòng mình.”

Nàng tiến lên một bước, hơi thở dồn dập. Những lời này nàng đã kìm nén quá lâu, hôm nay tựa như đê vỡ, tuôn trào không dứt.

Dịch Khôi khẽ nhíu mày, ánh mắt rốt cuộc cũng có một tia dao động nhỏ nhặt đến mức khó lòng nhận ra. Hắn nhìn nàng, giọng nói trầm thấp vang lên, lạnh lẽo mà xa xăm: “Chiêu Chiêu, tu hành vốn là con đường cô độc. Những thứ tình cảm nhi nữ này, chỉ là xiềng xích cản bước mà thôi.”

“Xiềng xích?” Lục Chiêu Chiêu cười khổ, nụ cười mang theo sự thê lương tột cùng. “Hóa ra trong mắt huynh, tất cả những gì ta làm bấy lâu nay, chỉ là xiềng xích của huynh sao?”

Nàng xoay người, không để hắn thấy giọt lệ vừa lăn dài trên má. Bóng lưng nàng dưới ánh trăng trông thật đơn độc và nhỏ bé, khiến người ta không khỏi xót xa.

Dịch Khôi nhìn theo bóng dáng nàng dần khuất xa trong màn đêm, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt. Hắn đứng đó rất lâu, mặc cho sương đêm thấm đẫm vai áo, tâm tư sâu thẳm như vực tối, chẳng ai có thể thấu hiểu.

Gió lại nổi lên, thổi tan những lời chưa kịp nói, chỉ còn lại tiếng lá trúc xào xạc như tiếng thở dài của thời gian.

Bảng Xếp Hạng

第458章 姜氏一族

Chương 249: 阿信 ăn thịt, Đồi Huyền Vũ

Tiên Triều Ưng Khuyển - Tháng 6 10, 2026

Chương 970: Ai tặng gai, ai trao hạt giống cây

Tiên Công Khai Vật - Tháng 6 10, 2026