Chương 516: Thật Ảo Khó Phân Trảm Cựu Tình | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 06/06/2026
Giữa màn sương mù mịt của ảo cảnh, bóng dáng quen thuộc dần hiện ra. Đó là thôn trấn nhỏ năm nào, nơi tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng mùi cá nướng thơm nồng.
Trần Căn Sinh đứng lặng người, nhìn thấy Lão Hồ đang ngồi bên bến tàu, tay cầm tẩu thuốc, nheo mắt cười với hắn. Phía xa, Trương Thuận Tử đang hì hục vác những kiện hàng nặng trĩu, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sức sống.
“Căn Sinh, sao còn đứng đó? Mau lại đây uống chén rượu cho ấm người!” Tiếng gọi của Lão Hồ vang lên, chân thực đến mức khiến trái tim hắn khẽ run rẩy.
Mọi thứ ở đây đều quá đỗi chân thực, từ hơi lạnh của gió biển đến cảm giác thô ráp của mặt đất dưới chân. Đây chẳng phải là cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát sao? Không có chém giết, không có tu hành gian khổ, chỉ có những người thân thuộc và những ngày tháng yên bình.
Thế nhưng, trong đôi mắt lạnh lùng của Trần Căn Sinh, một tia kiếm ý sắc lạnh chợt lóe lên. Hắn biết rõ, tất cả chỉ là hư ảo. Những người này, những cảnh tượng này, sớm đã tan biến trong dòng sông thời gian từ lâu.
“Chân thực hay hư ảo, đối với ta mà nói, sớm đã không còn quan trọng.” Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
Hắn nhìn thấy Trần Văn Toàn đang đứng trước cửa nhà, ánh mắt hiền từ nhìn về phía mình. Đó là phụ thân hắn, người đã khuất từ lâu trong ký ức. Một cảm giác đau nhói dâng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức bị ý chí sắt đá trấn áp.
Tu hành là con đường cô độc, là hành trình cắt đứt trần duyên. Nếu không thể vượt qua được chấp niệm trong lòng, làm sao có thể chạm đến đỉnh cao của đại đạo?
“Đã là quá khứ, thì hãy để nó ngủ yên.”
Trần Căn Sinh chậm rãi giơ tay lên, một luồng kiếm khí vô hình ngưng tụ giữa không trung. Kiếm ý này không mang theo sát khí, nhưng lại chứa đựng một sự quyết tuyệt đến cực điểm.
Hắn vung tay chém xuống. Một đường kiếm xé toạc không gian, chém đứt sợi dây liên kết cuối cùng với quá khứ.
Cảnh tượng trước mắt bắt đầu rạn nứt như gương vỡ. Tiếng cười nói của Lão Hồ, bóng dáng của Trương Thuận Tử, và cả ánh mắt của Trần Văn Toàn đều tan biến vào hư vô.
Ảo cảnh sụp đổ, để lộ ra bóng tối vô tận của thức hải. Trần Căn Sinh đứng đó, bóng lưng cô độc nhưng vững chãi như ngọn núi cao.
Cắt đứt cựu tình, không phải là lãng quên, mà là để tâm cảnh trở nên viên mãn. Từ nay về sau, trên con đường trường sinh, hắn sẽ không còn bị những xiềng xích của quá khứ níu kéo nữa.
Ánh mắt hắn lại trở nên thâm thúy và lạnh lùng, nhìn thấu qua màn sương mù của tâm ma, hướng về phía chân trời xa xăm nơi đại đạo đang vẫy gọi.