Chương 517: Trời xanh lặng lẽ hận không có bằng chứng | Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ

Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ - Cập nhật ngày 07/06/2026

Chương 517: Thương thiên tịch tịch hận vô bằng

Trời cao thăm thẳm, vạn vật lặng thinh. Gió lạnh rít gào qua khe núi hoang vu, mang theo mùi máu tanh nồng nặc chưa kịp tan biến trong không trung.

Dịch Khôi đứng giữa đống đổ nát, tà áo đen bay phần phật trong gió lộng. Đôi mắt hắn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, không một chút gợn sóng, nhưng sâu trong đồng tử lại ẩn chứa một nỗi hận thấu xương tủy, tựa như muốn thiêu rụi cả thế gian này.

“Thương thiên bất nhân, coi vạn vật như cỏ rác.”

Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vang vọng giữa không gian tịch mịch. Lời nói ấy như một lời thề độc, lại như một tiếng thở dài bất lực trước vận mệnh trêu ngươi.

Lục Chiêu Chiêu đứng phía sau, nhìn bóng lưng cô độc của hắn, lòng thắt lại đau đớn. Nàng muốn tiến lên phía trước, nhưng bước chân lại như nặng ngàn cân. Nàng hiểu rõ, vào lúc này, bất kỳ lời an ủi nào cũng đều trở nên thừa thãi và nhạt nhẽo.

“Dịch Khôi, chúng ta đi thôi.”

Nàng khẽ gọi, thanh âm run rẩy rồi nhanh chóng tan biến vào hư không vô định.

Dịch Khôi không ngoảnh đầu lại, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ của tông môn lệnh bài dưới chân. Mọi thứ đã kết thúc, nhưng đây cũng chính là sự khởi đầu cho một hồi huyết phong tử vũ mới, tàn khốc và đẫm máu hơn bao giờ hết.

Trần Căn Sinh từ xa đi tới, sắc mặt trầm trọng như nước. Lão nhìn cảnh tượng hoang tàn đổ nát trước mắt, khẽ thở dài một tiếng não nề: “Oán hận này, e rằng vĩnh viễn khó lòng hóa giải.”

Trời đất vẫn im lìm như cũ, không một lời đáp lại tiếng lòng của kẻ phàm trần. Nỗi hận này không bằng chứng, không nơi nương tựa, chỉ có thể âm thầm chôn giấu vào tận cùng tâm can, chờ đợi ngày bộc phát khiến cả thiên địa phải run rẩy kinh hoàng.

Lý Ổn đứng bên cạnh, tay nắm chặt chuôi kiếm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Ánh mắt gã rực lửa, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang cuồn cuộn kéo đến như muốn nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng của ngày tàn.

“Nợ máu phải trả bằng máu.”

Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng sát cơ vô hạn, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.

Gió lại nổi lên, thổi tung cát bụi, che lấp đi những dấu vết của một thời oanh liệt. Chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ của thương thiên, chứng kiến một kiếp người chìm nổi trong bể khổ hận thù.

Bảng Xếp Hạng

Chương 634: Sáu sao thẻ dịch bệnh huyết huyết

Chư Thiên Lãnh Chúa - Tháng 6 10, 2026

Chương 466: Thời không và đạo nhân quả

Chương 520: Người cũ lo nghĩ nhìn mầm non kiêu ngạo