Chương 978: Phó giáo chủ không cam tâm | Võng Du Tử Vong Võ Hiệp
Võng Du Tử Vong Võ Hiệp - Cập nhật ngày 20/06/2026
Chương 978: Phó giáo chủ không cam lòng
Trong mật thất âm u, không khí dường như đông cứng lại bởi áp lực vô hình tỏa ra từ người nam tử đang ngồi xếp bằng ở vị trí trung tâm.
Tôn Hoảng, Phó giáo chủ của Vong Xuyên, lúc này sắc mặt xanh mét, đôi mắt híp lại lộ ra tia hung quang lạnh lẽo.
Hắn không thể tin được, kế hoạch vốn dĩ thiên y vô phùng lại bị một tên tiểu tử như Lục Vân Thiên phá hỏng hoàn toàn.
“Phó giáo chủ, thuộc hạ vô năng, xin ngài giáng tội.” Một bóng đen quỳ rạp dưới đất, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.
Tôn Hoảng không nói gì, nhưng luồng sát khí quanh thân hắn lại càng thêm nồng đậm, khiến những bức tường đá xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
“Lục Vân Thiên… Lục Vân Thiên!” Hắn nghiến răng thốt ra cái tên này, thanh âm như phát ra từ chín tầng địa ngục.
Hắn vốn tưởng rằng với thực lực của mình, việc trấn áp một kẻ hậu bối chỉ là chuyện trong lòng bàn tay, nào ngờ thực tế lại tát cho hắn một cú trời giáng.
Sự không cam lòng như một con rắn độc đang gặm nhấm tâm hồn hắn, khiến hắn cảm thấy nhục nhã tột cùng.
“Đứng lên đi.” Tôn Hoảng lạnh lùng lên tiếng, thanh âm không chút cảm xúc.
Gã thuộc hạ run rẩy đứng dậy, không dám ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đáng sợ kia.
“Lục Vân Thiên kia rốt cuộc có lai lịch thế nào? Tại sao hắn lại có thể nắm giữ sức mạnh đáng sợ đến vậy?” Tôn Hoảng trầm giọng hỏi, trong lời nói mang theo sự kiêng dè không hề che giấu.
“Bẩm Phó giáo chủ, theo điều tra, tên này dường như có liên quan mật thiết đến Trường Sinh Môn, hơn nữa thủ đoạn của hắn cực kỳ quỷ dị, không giống với võ học chính thống.”
Tôn Hoảng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lóe lên tia sáng tàn độc: “Bất luận hắn là ai, dám cản đường Vong Xuyên ta, kết cục chỉ có một con đường chết.”
Hắn đứng bật dậy, tà áo bào tung bay trong gió lộng, khí thế của một kẻ đứng đầu vạn người bộc phát rúng động cả mật thất.
“Truyền lệnh của ta, huy động toàn bộ ám tử, ta muốn biết mọi hành tung của Lục Vân Thiên. Lần sau gặp lại, ta sẽ đích thân tiễn hắn xuống hoàng tuyền.”
Sát ý ngập trời tràn ngập không gian, báo hiệu một cơn bão máu sắp sửa ập đến.
Tôn Hoảng nhìn về phía xa xăm, trong lòng thầm thề, nỗi nhục ngày hôm nay, hắn nhất định phải dùng máu của Lục Vân Thiên để rửa sạch.
Hắn không cam lòng thất bại, càng không cam lòng để một kẻ vô danh tiểu tốt dẫm đạp lên uy nghiêm của mình.
Cuộc chơi này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.